Ninh Tiêu Tiêu trở về phòng ở của cung nữ, việc đầu tiên chính là chui vào trong chăn.
Cô thử dùng cách ngủ để quay về thế giới ban đầu.
Thế nhưng vừa nhắm mắt, trong đầu liền đột ngột hiện ra một văn bản dày đặc chữ viết.
Trong văn bản kia ghi lại toàn bộ cốt truyện gốc của “Bạo quân đêm nào cũng cắn tai ta”.
Ở cuối văn bản còn có một nút bấm, phía trên viết hai chữ “tạm dừng”.
Cô đang hiếu kỳ thì bên tai lại đột ngột vang lên một giọng nói mềm mại đáng yêu:
[Chào ký chủ, ta là hệ thống xuyên sách 007, về sau cô cứ gọi ta là Tiểu Thất là được.]
[Muốn trở về thế giới ban đầu, ký chủ nhất định phải hoàn thành các nhiệm vụ do hệ thống phát ra, làm cho giá trị cốt truyện chính sụp đổ tích lũy đến 100%.]
[Tài liệu nguyên tác trong đầu ký chủ chính là “bàn tay vàng” của cô, có thể đọc cốt truyện bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu. Nút tạm dừng ở phía dưới có thể tạm dừng thời gian thế giới trong sách, khiến mọi thứ ngoài ký chủ đều đứng yên.]
[Cùng với việc ký chủ hoàn thành càng nhiều nhiệm vụ, hệ thống cũng sẽ được thăng cấp, mở khóa thêm nhiều chức năng. Xin hỏi ký chủ bây giờ đã chuẩn bị tiếp nhận nhiệm vụ chưa?]
Đã đến thì an phận, cô hoàn thành nhiệm vụ sớm ngày nào thì có thể sớm trở về ngày ấy, vì vậy chẳng hề do dự mà tiếp nhận.
[Đinh đinh đinh, nhiệm vụ mới: “Trong lúc bạo quân còn tỉnh táo, nhéo cơ ngực của hắn”.]
[Hoàn thành nhiệm vụ: giá trị cốt truyện chính sụp đổ +1%. Thất bại: sinh mệnh ký chủ -10%. Sinh mệnh về 0 thì sẽ tử vong.]
???
Nhiệm vụ gì mà máu chó thế này?
Thôi, dù sao cuộc đời cô cũng đã máu chó đến vậy rồi, nhận mệnh thôi...
Sáng sớm ngày hôm sau, khi đi quét dọn tẩm cung bạo quân, Ninh Tiêu Tiêu nhân lúc không ai để ý, len lén chui vào gầm long sàng. Suốt cả ngày cô không dám thở mạnh, mãi đến giờ tý, chắc chắn Lục Lâm Uyên đã ngủ, cô mới che mặt bằng một tấm khăn, lặng lẽ bò ra.
Đứng trước giường, trong ánh trăng mông lung, cô chăm chú quan sát chàng.
Lục Lâm Uyên khép mắt, hàng mi dài dày rủ xuống, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng, đường nét quai hàm lưu loát cùng hầu kết gợi cảm nổi bật... Từng chi tiết đều toát ra dục vọng dã tính.
Trong nguyên tác miêu tả chàng là xuân dược biết đi, quả thực chẳng hề khoa trương chút nào.
Khụ khụ, việc chính quan trọng hơn!
Đôi tay tội lỗi của cô khẽ lật chiếc chăn trên người Lục Lâm Uyên, để lộ bờ ngực rắn chắc cùng cơ bụng sáu múi.
Nhiệm vụ là phải nhéo ngực bạo quân lúc hắn tỉnh táo.
Ngủ thì hiển nhiên không tính rồi.
Ninh Tiêu Tiêu bèn lấy dũng khí, vỗ nhẹ vai chàng, khẽ gọi: “Hoàng thượng, dậy đi tiểu thôi.”
Không ngờ phản ứng của Lục Lâm Uyên nhanh đến mức đáng sợ, gần như ngay khoảnh khắc cô chạm vào, chàng đã túm chặt lấy cổ tay cô.
“Kẻ nào to gan!”
Lực đạo mạnh mẽ khiến Ninh Tiêu Tiêu đau đến nước mắt ròng ròng. Sợ chàng nhận ra giọng mình, cô không dám mở miệng, chỉ có thể mắng thầm trong lòng:
[Cái tên cẩu hoàng đế này sao lại phản ứng nhanh thế chứ...]
Lông mày Lục Lâm Uyên nhíu lại, trong mắt hiện lên tia nghi ngờ.
Giọng nói này, rõ ràng giống hệt với giọng chàng nghe thấy ngày hôm qua!
Chàng gần như có thể khẳng định, kẻ dám nhéo ngực, chính là Ninh Tiêu Tiêu đã từ trên trời rơi xuống vào lòng mình!
Nàng vậy mà hết lần này tới lần khác thăm dò giới hạn của chàng, còn dám mắng mình là cẩu hoàng đế?
Quá đáng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


