“Song tu mới là cách nhanh nhất để nàng tăng tiến tu vi, Yên nhi, là người của Hợp Hoan Tông… nàng hiểu mà.”
Sương Lăng trợn tròn hai mắt: “?”
Bên kia hình như có sự kháng cự nhẹ rồi sau đó Minh Thanh Yên bắt đầu phát ra những âm thanh êm ái thỏa mãn.
Ít nhất… ít nhất nàng ta đã kháng cự, Minh Thanh Yên nghĩ thầm, ít nhất nàng ta không hề muốn, không muốn dựa vào song tu để tăng tu vi. Còn thánh nữ lại chẳng lấy đó làm hổ thẹn, thậm chí còn mơ tưởng đến việc song tu với kiếm tôn!
“Hãy tin ta… ta sẽ là người giúp nàng tiến cấp nhanh nhất trong thế giới này.”
Ngay sau đó, từ bờ hồ truyền đến những âm thanh chẳng mấy đứng đắn.
Sương Lăng đứng ngẩn ngơ, mắt tròn xoe miệng há hốc.
Hai người các ngươi đang song tu đấy à?
Nàng – một yêu nữ của Hợp Hoan Tông – cũng chưa từng song tu bao giờ, cả đời chỉ đợi cột chặt một người mạnh nhất mà thôi.
May thay quá trình cũng không lâu, âm thanh nhanh chóng ngừng lại, cuối cùng nữ chính cũng cắn chặt môi, như thể đã quyết tâm lớn lao.
“Trước đây ta không có lựa chọn, bây giờ… ta có một việc không biết có nên nói hay không.”
Trong lòng Minh Thanh Yên đau đớn vô cùng nhưng cuối cùng vẫn quyết định gạt bỏ mọi quá khứ, vạch trần vết thương của chính mình, cắt đứt khỏi xuất thân nhơ nhớp...
“Hôm nay là ngày kiếm tôn xuất quan, thánh nữ… thánh nữ Hợp Hoan Tông đã ẩn náu đến hôm nay, chính là để quyến rũ kiếm tôn! Ta lấy sự trong sạch thề rằng, những lời này hoàn toàn không chút hư ngụy.”
Sương Lăng chết đứng.
Ngươi nghiêm túc đấy chứ?!
Không đọc tin tức, cứ thế mà hành động theo cốt truyện à?
“Thật sao?” Giọng của Cố Lang cũng rất kinh ngạc nhưng động tác của hắn ta không hề có chút gấp gáp, thậm chí còn vòng tay ôm nữ chính chặt hơn một cách đầy ẩn ý.
Đúng vậy, rất kỳ lạ phải không? Sương Lăng xuyên qua thế giới này đã mấy ngày, luôn suy nghĩ về cốt truyện, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Nam chính Cố Lang là thiếu tông chủ của Tuế Lộc Kiếm Tông, còn Cố Viết Trần được lão tông chủ tự tay mang về làm con nuôi, rốt cuộc họ đã cùng nhau lớn lên, thân thiết như huynh đệ. Sau khi nam chính nhận được tin báo của nữ chính, thay vì bắt giữ thánh nữ ngay lập tức, hắn ta lại chọn cách công khai vạch trần, đẩy tình hình lên căng thẳng, tiết lộ sự thật như thể cố ý kích động khiến kiếm tôn tự phá cổ, tu vi suy yếu quá nửa ngay tại chỗ.
Trong truyện không bao giờ nói rõ sự ganh ghét của Cố Lang nhưng bảy ngọn núi mười hai cung điện của Tuế Lộc Kiếm Tông, ai ai cũng đều khao khát được đến đỉnh phong của kiếm tôn, dù cái tên ấy nghe rất lạnh lùng, dù kiếm tôn chưa từng nhận đệ tử, chỉ cần được làm một tiểu đồng bên cạnh phục vụ thôi cũng đã có vô số người nguyện ý. Bởi lẽ kiếm tôn là kỳ tài ngàn năm có một, người ta đồn rằng ngài là thần kiếm tái sinh, thiên sinh linh căn trong xương tủy, đối với ngài, đại đạo và tiến giai khó khăn như hơi thở của kẻ khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)