Bầu trời đêm đen kịt, một tia sét màu tím đỏ xé toạc không trung.
Tiếng sấm ầm ầm vang dội theo sau, cuồng phong cuốn theo những hạt mưa to như hạt đậu trút xuống, mưa như trút nước.
Nha Ẩn bỗng dưng choàng tỉnh khỏi cơn mộng, cô ngồi bật dậy, thở dốc từng ngụm lớn.
Rõ ràng ngay giây trước, cô vẫn còn đang ngồi trên chiếc siêu xe mất lái lao vun vút, đối đầu với chiếc xe tải cỡ lớn đang lao đến.
Chẳng lẽ… chỉ là một cơn ác mộng?
Nhưng ngay khoảnh khắc kế tiếp, một cơn đau nhói như xé toạc đầu bất ngờ ập tới.
Trước mắt Nha Ẩn tối sầm lại, cùng lúc đó là cảm giác đau buốt âm ỉ lan khắp não bộ, một quyển sách bìa đã ố vàng, trang bìa vẽ hoa hồng quấn quanh dây leo màu xanh bất chợt hiện lên trong đầu cô.
Một hàng chữ vàng óng ánh hiện rõ ràng trên bìa:
Những trang sách không gió mà tự động lật từng trang, phát ra âm thanh xào xạc rợn người.
Đồng thời, vô số tình tiết trong truyện như bóng mờ mơ hồ ào ạt tràn vào tâm trí cô.
Ước chừng mười phút sau, Nha Ẩn vừa bị nhồi nhét lượng thông tin khổng lồ, cuối cùng cũng lấy lại được ý thức.
Dù cô luôn giỏi chịu đựng, nhưng sau cơn đau dữ dội ấy, mồ hôi dính nhớp đã thấm ướt cả lưng áo.
Cô giơ tay chạm vào trán, những giọt mồ hôi lấm tấm chảy ra. Cô đưa mắt nhìn quanh, nhanh chóng nhận ra có điều gì đó rất lạ.
Đây không phải là căn biệt thự cô sống một mình khi hai mươi bốn tuổi.
Chiếc chăn mềm phủ lên người, mềm mại như nhung tơ.
Chất liệu đó là lông chim tơ của giống tước vũ đặc hữu ở Vương quốc Lijia.
Không khí vương chút hương thanh mát, tựa như mùi tuyết tùng thoang thoảng.
Ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn trần chạm trổ hình chuông lan tỏa khắp phòng. Thảm trải sàn bên giường được thiết kế như một khu rừng rêu nhỏ.
Tất cả trong căn phòng này đều đúng chuẩn thẩm mỹ mà cô từng thích, là sở thích của cô thời thiếu nữ.
Cô trọng sinh rồi.
“Thì ra thế giới này chỉ là một cuốn tiểu thuyết thôi à.”
Nha Ẩn đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một điểm không rõ trong không trung, hồi lâu sau, đôi môi đỏ mọng của cô từ từ cong lên.
Cô chẳng qua chỉ là một tồn tại chướng mắt tất cả mọi người.
Một pháo hôi mà ai cũng muốn loại bỏ cho nhanh.
Ha, đúng là…
“Cốc cốc.”
Hầu gái bưng khay đẩy cửa bước vào, bước chân không phát ra chút tiếng động.
Trên khay bạc cổ điển khảm hoa tinh xảo, đặt ba viên dầu cá biển màu vàng và một ống nhỏ tinh chất hồng sâm.
Đây cũng là thói quen khi còn là thiếu nữ của Nha Ẩn, mỗi tối tám giờ đều uống thực phẩm chức năng để dưỡng thể điều khí.
Cô mỉm cười khẽ gật đầu: “Cảm ơn.”
Hầu gái tên Bình Bình cúi người cung kính đưa khay, trong lòng âm thầm nghĩ, trong nhà này, tiểu thư vẫn là người dễ gần nhất.
Nhìn gương mặt trắng nõn như trứng gà lột, ửng hồng vì vừa tỉnh ngủ, Bình Bình bất giác thấy xót xa: “Tiểu thư còn thấy đau đầu không ạ?”
“Không sao.”
Cô uống thuốc với nước, đôi môi mềm tựa cánh hoa khẽ dính vài giọt nước, lại càng thêm đỏ thắm mê người.
Bình Bình chớp mắt, thầm trầm trồ không thôi.
Tiểu thư nhà mình quả thực là tổng hòa hoàn hảo của phu nhân và tiên sinh, vẻ đẹp ấy khiến người ta kinh diễm.
Chỉ tiếc rằng phu nhân đã qua đời từ ba tháng trước, về sau bản thân cô càng phải cẩn trọng chăm sóc tiểu thư cho chu đáo.
Nghĩ vậy, Bình Bình nhẹ nhàng nhắc nhở: “Ông chủ vừa gọi điện về, nói sẽ về tới nhà trong khoảng ba mươi phút nữa ạ.”
“Dường như… còn có một cô gái cùng tuổi tiểu thư đi cùng.”
Tốt lắm, thời điểm cô trọng sinh trở lại… thật chuẩn không thể chuẩn hơn.
Chính là vào cái đêm ở kiếp trước, đứa con riêng bị đưa về nhà.
Nha Ẩn khẽ dùng khăn lụa chấm khóe môi, sắc mặt vẫn bình thản như mây trôi gió thoảng: “Biết rồi, lui xuống đi.”
Cô đẩy cửa sổ ra, gió lạnh mang theo những hạt mưa lất phất bị mái hiên nhô ra chặn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
