Nếu không phải "Thần Tài nương nương" đột nhiên giáng lâm, có lẽ cả đời này ông ta cũng chẳng có ý định đến thị sát cái thôn nghèo nhất trong khu vực quản lý của mình.
Đối với ông ta, một cái thôn nghèo thì đáng là cái thá gì.
"Bà Thẩm, bà từ xa đến đây vất vả rồi, lại còn giúp đỡ chúng tôi nhiều như vậy, tôi xin thay mặt toàn thể nhân dân trong huyện cảm ơn bà!"
Rõ ràng bà Thẩm không thích mấy lời sáo rỗng quan trường kiểu này, bà chỉ thản nhiên mỉm cười: "Ngài nói quá lời rồi."
Huyện trưởng khoảng bốn mươi tuổi, dù sao cũng là người sống ở huyện thành, trong bụng có nhiều chữ nghĩa hơn trưởng trấn.
Ông ta nhiệt tình bắt tay bà Thẩm, sau đó quay đầu lại, dùng giọng điệu đầy uy nghiêm ra lệnh cho bí thư và trưởng trấn.
"Điều kiện trong thôn có hạn, mau đến huyện thành sắp xếp chỗ ăn ở cho bà Thẩm và cậu Thẩm!"
Nghe vậy, bà Thẩm lập tức xua tay từ chối.
"Không cần phiền phức vậy đâu, tôi và con trai thích dưỡng sinh, ở đây rất tốt, non xanh nước biếc, không khí cũng trong lành."
Người lăn lộn chốn quan trường đương nhiên biết nhìn mặt đoán ý, sao huyện trưởng có thể không hiểu thâm ý trong lời nói này?
Xem ra bà Thẩm này không đơn giản!
Vừa đến đã bỏ qua huyện trưởng là ông ta, chỉ liên lạc với lãnh đạo thành phố, bà trực tiếp đến thôn Long Thảng, cũng có nghĩa là việc bà đầu tư làm con đường này, không liên quan một xu nào đến thành tích chính trị của huyện trưởng là ông ta.
Huyện trưởng không dám sắp xếp người đến huyện thành nữa, nhưng vẫn ra lệnh cho ông trưởng thôn.
"Việc ăn ở nhất định phải sắp xếp chu đáo, bà Thẩm là khách quý từ ngàn dặm xa xôi đến đây đấy!"
Những người phụ nữ nấu ăn ngon trong thôn đều qua giúp một tay, còn long trọng hơn cả ngày Tết.
Bên này, bà Thẩm đối phó xong với huyện trưởng và bí thư, lấy điện thoại ra tự mình liên lạc với đội thi công.
Nhìn bề ngoài là một người phụ nữ hiền lành yếu đuối, nhưng khí phách sấm rền gió cuốn này, ngay cả huyện trưởng đứng bên cạnh cũng phải tự thấy xấu hổ.
Bà Thẩm bàn bạc xong mọi việc ở ủy ban thôn thì cơm nước ở nhà Lưu Đại Năng cũng đã được dọn lên bàn.
Chiếc bàn ăn hình tròn, đầy ắp một bàn thức ăn, Tết cũng chưa bao giờ thịnh soạn như vậy.
Thẩm Dịch và hai vệ sĩ được sắp xếp đến nhà Lưu Đại Năng nghỉ ngơi trước.
Đương nhiên, Thẩm Dịch không quên mang theo cô bé ngốc kia.
Cô bé ngốc đứng ở cửa không vào nhà, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên bàn.
Cô bé đã mấy tháng rồi chưa được ăn thịt, ngửi thấy mùi thơm thì không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Thẩm Dịch bưng một chiếc ghế ra ngồi ở cửa, cau mày nhìn cô bé ngốc, vẻ mặt có chút phiền muộn.
"Nhóc con, em chỉ rửa tay và mặt thôi sao?"
Cô bé vẫn mặc bộ quần áo vải thô không nhìn ra màu gốc, chân đi đôi giày thể thao vừa bẩn vừa to, trông như đang đạp lên hai con cóc.
Ai! Biến một chú thỏ trắng nhỏ vừa lanh lợi vừa đáng yêu thành một kẻ hề nhỏ.
"Em rửa sạch rồi!"
Toàn bộ sự chú ý của cô bé đã bị một bàn đồ ăn ngon thu hút, rõ ràng không nhận ra sắc mặt của cậu không ổn.
Hai vệ sĩ đứng sau lưng Thẩm Dịch, hai tay khoanh trước ngực, vẻ mặt nghiêm nghị, giúp cậu chủ nhà mình ngăn cản các bà thím trong thôn nhiệt tình quá mức khi bưng trà rót nước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)