"Con không có hứng thú gì với ngành bất động sản, cho nên đưa công ty cho bố cũng chẳng sao nhưng con cũng muốn thử tự mình khởi nghiệp, ít nhất cần năm mươi triệu."
Kiếp trước, Tô Niệm vô tình nghe cha Tô phàn nàn rằng trong nhà còn năm mươi triệu chưa kịp tiêu.
Đây hẳn là toàn bộ tiền mặt mà cha Tô đang có trong tay.
Còn ba ngày nữa, Trò chơi Mạt thế sẽ xâm chiếm Lam Tinh, cô phải tranh thủ thời gian chuẩn bị.
Còn về cổ phần công ty, nếu mang đi thế chấp thì thật ra có thể đổi được nhiều tiền hơn.
Chỉ là đi hết quy trình thì ít nhất cũng phải mất hơn nửa tháng.
Cô không đợi được!
"Năm mươi triệu?" Cả cha Tô và mẹ kế đều trừng lớn hai mắt.
"Tô Niệm, em chỉ là một học sinh, hiểu gì về khởi nghiệp chứ, mở miệng ra là đòi năm mươi triệu, em có biết năm mươi triệu là bao nhiêu tiền không? Tiền của nhà chúng ta cũng đâu phải gió thổi bay tới!" Tô Điềm Điềm cũng cao giọng.
Tô Niệm nhàn nhạt liếc nhìn Tô Điềm Điềm một cái: "Số tiền này đúng là không phải gió thổi tới, bởi vì đều là do mẹ tôi để lại, cho nên có liên quan quái gì đến cô?"
Nói xong, Tô Niệm nhìn về phía cha Tô tiếp tục nói: "Ngoài ra, con nhớ mẹ có để lại cho con hai bộ trang sức, một bộ ngọc, một bộ vàng, bây giờ con đã trưởng thành rồi, cũng nên trả lại cho con."
Nghe thấy lời này, vẻ mặt mẹ kế và Tô Điềm Điềm lập tức trở nên hoảng loạn.
Tô Niệm liếc nhìn thời gian, đã gần mười giờ sáng.
Cô không có nhiều kiên nhẫn.
"Chỉ cho hai người hai phút suy nghĩ, đúng lúc chú Ngụy mời con ăn trưa, nếu bố không cần thì con sẽ đi nói chuyện với chú ấy." Tô Niệm đặt điện thoại xuống nói.
Trong lòng cha Tô giằng co một lát.
Năm mươi triệu là toàn bộ tiền mặt trong tay ông.
Nhưng nếu lấy được cổ phần Lâm thị, đó chính là giá trị mười mấy tỷ!
Năm mươi triệu và mười mấy tỷ, ông vẫn biết nên chọn thế nào.
"Được, bố đồng ý với con."
Cha Tô từ thư phòng lấy ra hợp đồng đã soạn sẵn.
"Đồ con muốn đâu?" Tô Niệm ung dung thong thả mở miệng: "Chính là những thứ vừa nói, thiếu một món, con cũng sẽ không ký tên!"
Cha Tô chỉ đành chuyển năm mươi triệu cho Tô Niệm trước, lại nhìn về phía mẹ kế nói: "Đi lấy đồ ra đây."
Mẹ kế do dự một chút, sau đó từ trong phòng ôm ra hai cái hộp gỗ chạm hoa.
Mở ra xem, Mặc Ngọc Thủ Trạc quả nhiên không ở bên trong.
Ngoài ra, trong mỗi cái rương đều còn thiếu chút đồ.
"Con đã nói rồi, thiếu một món cũng không được, mẹ con để lại cho con những gì, con đều biết rất rõ." Tô Niệm thu hồi ánh mắt nói.
Tô Niệm cầm tiền nhưng lại không ký tên.
Việc này làm cha Tô cuống cuồng.
"Đồ đâu, tôi bảo bà bảo quản, bà bảo quản như thế này đấy à?" Cha Tô trừng mắt nhìn mẹ kế nói.
"Để tôi tìm lại, để tôi tìm lại."
Mẹ kế cười gượng hai tiếng, vội vàng về phòng lục lọi, lại tháo nhẫn trên tay, dây chuyền trên cổ xuống, cùng bỏ vào trong hộp.
"Niệm Niệm, đồ đều ở đây cả rồi, đồ đạc trong phòng dì nhiều, không cẩn thận nên đeo nhầm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

