Giản nhị gia đang có ý này, ông ấy liếc mắt nhìn đứa con gái đang quỳ dưới đất, nói: "Vậy thì để ta giúp người chết cho rõ ràng đi!"
Nói xong, ông ấy khẽ gật đầu, bảo Vương quản gia gọi người tới.
Gã sai vặt: "Tiểu nhân bái kiến lão gia, bái kiến các vị thiếu gia, tiểu thư."
Giản nhị gia hỏi: "Ngươi phát hiện túi thơm này ở đâu?"
Gã sai vặt: "Hồi bẩm lão gia, tiểu nhân phát hiện ở dưới gối của thế tử."
Hôm nay Giản Quân Ninh và Lăng Tử Quan đi leo núi, sau khi trở về thì nghe nói hạ nhân trong phủ đã tìm thấy túi thơm thêu của muội muội trong phòng của Lăng Tử Quan. Hôm qua hắn ra đã sai người tìm mấy lần, bản thân còn tự mình đi tìm một chuyến nhưng đều không tìm thấy túi thơm của muội muội. Lúc đó hắn ta còn tưởng rằng mình đã hiểu lầm muội muội, cho nên mới gác chuyện này sang một bên, không ngờ túi thơm vẫn bị người ta tìm ra.
Nghĩ đến chuyện đại muội muội đã nói với mình, trong cơn giận dữ, Giản Quân Ninh cũng không hỏi nhiều mà đã tin chuyện này ngay. Cho đến khi gã sai vặt nói ra những lời này, hắn ta vẫn còn cảm thấy xấu hổ vì những việc nhị muội muội đã làm, cũng hối hận vì mình đã không tìm kiếm cẩn thận hơn, hối hận vì mình đã tin lời muội muội, hiện tại không còn mặt mũi nào đối diện với bạn bè của mình.
Nhưng lúc này nghe gã sai vặt nói, hai mắt Giản Quân Ninh sáng lên, tâm tình nhất thời không còn tồi tệ như vậy nữa.
Vân Ninh liếc mắt nhìn Giản Quân Ninh một cái.
Hôm qua Giản Quân Ninh đã đến tìm nàng, lúc đó hắn ta hẳn là đã tìm túi thơm khắp một lượt trong phòng Lăng Tử Quan rồi. Một chỗ rõ ràng như là ở dưới gối, Giản Quân Ninh chắc chắn đã sai người lật tung lên rồi, hẳn là cũng không hề tìm thấy. Không ngờ hành động đó của Giản Quân Ninh giờ lại có thể trở thành bằng chứng cho nàng.
Vân Ninh nhìn về phía gã sai vặt: "Ta thấy ngươi có chút quen mắt, ngươi là người làm việc ở phòng cho khách ngoài ngoại viện sao?"
Gã sai vặt: "Đúng vậy."
Vân Ninh: "Mấy ngày nay ngươi đều ở đó à?"
Hỏi như vậy, tuyến thời gian đã trở nên rõ ràng rồi.
"Ngươi nói dối!" Vân Ninh và Giản Quân Ninh đồng thời hô lên.
Hai người nhìn nhau, lại đồng thời dời tầm mắt đi.
Gã sai vặt không hiểu vì sao đại thiếu gia và Nhị tiểu thư lại khẳng định là gã nói dối, rõ ràng đêm đó Nhị tiểu thư đích xác đã sai người bỏ túi thơm vào, chỉ là sau đó túi thơm không thấy nữa mà thôi.
Gã có chút khẩn trương sợ hãi, lắp bắp nói: "Lão... Lão gia minh giám... Câu nào của tiểu nhân cũng đều là sự thật, không hề nói dối nửa lời."
Giản nhị gia liếc mắt nhìn con gái, lại nhìn về phía con trai, cuối cùng lựa chọn đi hỏi con trai của mình.
"Quân Ninh, vì sao con lại khẳng định hắn nói dối?"
Giản Quân Ninh đứng dậy, nói: "Hồi bẩm phụ thân, sự tình là như vậy. Con sợ sơ sót với Lăng huynh nên tối hôm qua đã sai gã sai vặt bên người đến phòng Lăng huynh quét dọn, lúc đó không hề phát hiện ra túi thơm này."
Tố di nương không ngờ lại còn có chuyện này, sắc mặt đã khẽ biến.
Trịnh ma ma đứng bên cạnh nói: "Hay là hôm nay Nhị tiểu thư thừa dịp Lăng công tử không có ở đó mà bỏ vào."
Giản Quân Ninh: "Vừa rồi gã sai vặt đã nói, lần cuối cùng gặp muội muội là vào sáng sớm hôm qua, hôm nay nàng không hề đến đó. Từ đó có thể thấy, túi thơm này không phải do nhị muội muội bỏ vào."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)