Nha Nha vội vã vùi khuôn mặt nhỏ xíu vào đầu gối, thu người co cụm lại chặt hơn nữa, những ngón tay nhỏ nhắn mân mê bấu chặt lấy mép rách trên quần áo.
Cô bé biết bản thân mình rất bẩn, trên mặt dính đầy bùn vàng, tóc tai rối bù xoắn lấy nhau.
Nhưng những người trong thôn, ai nấy cũng đều như thế cả mà.
Cô bé cứ co rúm người ở trong góc tối, quan sát những con người kỳ quặc kia lướt qua lướt lại. Trong tay họ cầm đủ loại đồ ăn thức uống mà cô bé chẳng hề quen biết, hương thơm quyến rũ ngào ngạt bay xa tít tắp.
Cách đó không xa còn có mấy thứ mang hình thù kỳ dị tựa như bông hoa loa kèn, kích thước nhỏ xíu, nhưng bên trong dường như có giấu những người tí hon đang gào thét: "Takoyaki đây! Takoyaki nóng hổi vừa thổi vừa ăn nào!", "Gà xiên que, một tệ một xiên đi!", "Đậu hũ thủ công, topping cứ gọi là bao la nha!".
Cô bé nhìn thấy quanh những quầy hàng vương vãi trên đất vài chiếc túi nilon, lác đác những viên thịt tròn xoe rơi vãi, và cả những chiếc ly trong suốt vẫn còn đọng lại một nửa thứ chất lỏng màu sắc.
Nhưng cô bé chẳng dám nhúc nhích, cũng không dám nhặt lên ăn bậy ăn bạ.
Giống như lúc thấy những loại nấm lạ hoắc trên núi, ông bà vẫn thường răn dạy rằng: Đồ không rõ nguồn gốc thì tuyệt đối không được ăn bậy, ăn vào là sùi bọt mép, đi bán muối luôn, có mời cả thần tiên cũng chẳng cứu nổi.
Cái nơi quái quỷ này, toàn là những thứ mà cô bé chưa từng nhìn thấy bao giờ.
Giữa mớ âm thanh ồn ã, náo nhiệt ấy, bỗng nhiên có một giọng nói lảnh lót trẻ con chen ngang, vang lên cách cô bé chỉ độ vài bước chân, mang theo điệu bộ làm nũng, đỏng đảnh của một đứa trẻ được cưng chiều: "Cái này mặn chát à, dở tệ luôn!"
Là vị muối mà bà Liễu cùng các ông bà trong thôn luôn khao khát nhắc đến!
Cô bé vội vã ngóc đầu lên, thận trọng rình rập, len lén đưa mắt nhìn ra ngoài qua khe hở giữa hai chiếc hộp sắt to bự.
Cô bé nhìn thấy một chị gái nhỏ mặc bộ quần áo màu đỏ tươi, làm từ chất liệu sáng bóng lấp lánh và mềm xốp, đang được một dì tay cầm tấm bảng lấp lánh dắt đi. Trong tay chị gái nhỏ ấy đang mân mê một thứ gì đó tròn vo, màu nâu nâu.
Dì cầm tấm bảng lấp lánh nghe thấy chị gái nhỏ càm ràm, bèn cầm lấy cái thứ tròn vo có vẻ giống như quả trứng bị hỏng kia, cắn thử một miếng, đôi mày lập tức nhíu chặt, tiện tay ném tẹt xuống đất.
"Cái tiệm này làm trứng kho mặn chát cả miệng!"
Vật tròn vo bị cắn nham nhở ấy lăn lóc mấy vòng trên mặt đất, cuối cùng lại trùng hợp dừng lại ngay sát mũi bàn chân bé xíu của Nha Nha, vẫn còn lưu lại hơi ấm nhàn nhạt.
Trái tim bé nhỏ của Nha Nha đập "thình thịch, thình thịch" dữ dội, hệt như đang giấu một con thỏ con nhảy nhót tung tăng trong lồng ngực, tưởng chừng như sắp nhảy vọt ra khỏi cuống họng.
Trứng kho ư?
Mắt Nha Nha trợn tròn, cái miệng nhỏ há hốc mãi không khép lại được, sợ hãi đến mức lông tơ dựng đứng cả lên, đôi tay nhỏ siết chặt lấy túi gấm trước ngực.
Đây là nơi nào vậy?
Người trên đường qua lại tấp nập, đông ơi là đông, họ mặc những bộ quần áo sặc sỡ, chất vải trơn láng, trông mềm mại bồng bềnh, lại có người khoác những chiếc áo lông xù xì, ai nấy đều sạch sẽ vô cùng.
Họ đi rất nhanh, tay cầm những vật hình vuông mỏng manh sáng loáng. Thỉnh thoảng có người nhìn Nha Nha một cái với ánh mắt kỳ lạ, có chút khó hiểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


