“Đây đúng là làm loạn mà! Tôi đề nghị lập tức cứu viện sinh viên số 23!”
Phù Mạn Lị thấy Hoàng Yến cư nhiên muốn dùng một con dao để đối phó với đàn thú biến dị thì tông giọng càng thêm gay gắt, đám sinh viên bây giờ thật quá sức to gan!
Họ đã đi tới vùng không trung phía trên khu vực của Hoàng Yến, chỉ là xe bay đang bật chế độ ẩn hình nên bọn trẻ vẫn chưa nhận ra.
Các giáo viên trong đội cứu hộ đã chuẩn bị sẵn sàng mở cửa khoang ngay khi sinh viên bên dưới nhấn thiết bị báo động, ai mà ngờ sinh viên số 23 lại lôi từ đâu ra một con dao một cách đầy kỳ quặc như vậy?
“Đừng vội, cứ xem tiếp đi đã.”
Tiều Hạo vẫn giữ cái vẻ bất cần đời đó, khiến Phù Mạn Lị không khỏi nghẹn lời,
“Tiều Hạo, bất kể cậu ta có bối cảnh thế nào, Hoàng Yến hiện tại cũng chỉ là một tân sinh viên năm nhất của học viện Kỳ Lân! Với tư cách là quân nhân Liên bang, chúng ta có nghĩa vụ bảo đảm an toàn cho cậu ta!”
Tiều Hạo ngạc nhiên liếc nhìn cô ấy một cái.
“Cô Phù này, cô vừa mới nói chúng ta đã không còn là quân nhân Liên bang nữa mà…”
“Tiều Hạo! Anh thừa biết ý tôi là gì!”
Tiều Hạo quay lại nhìn vào màn hình quang não của mình,
“Tôi biết rồi, đừng vội, người ta chẳng phải vẫn chưa gọi cứu viện sao? Lũ thỏ điên nhất thời chưa giết được cậu ta đâu, dù sao cũng nên cho đứa trẻ một cơ hội để thể hiện chứ.”
Thiếu niên tóc vàng trong màn hình một tay cầm dao, ánh mắt trở nên sắc bén hơn hẳn lúc nãy.
Khi một con thỏ điên lại lao tới, Hoàng Yến nhanh tay lẹ mắt tóm chặt lấy tai nó, chưa đợi nó kịp vùng vẫy, một nhát dao đã ngọt xớt cắt ngang cổ nó rồi bị ném thẳng xuống đất.
“Vãi thật!!”
“Không phải chứ… cậu ta biết võ thật kìa!!”
“Hoàng thiếu gia đỉnh quá!!”
Kênh chat của phòng livestream số 23 từ nãy đến giờ chưa bao giờ ngừng nhảy chữ.
Thân xác của thỏ điên tuy cường tráng, nhưng vẫn chưa mạnh đến mức có thể phớt lờ các loại binh khí sắc bén.
Thiết bị bay không người lái cũng rất hiểu chuyện mà quay cận cảnh con dao phay.
Thân dao là một màu bạc sáng lóa, bên trên còn có những hoa văn xinh đẹp, máu thỏ đỏ tươi dọc theo lưỡi dao nhỏ xuống, tăng thêm một chút mỹ cảm động lòng người cho khung hình.
Nếu nói về vũ khí nóng của Liên bang, các sinh viên quân đội có thể kể vanh vách như lòng bàn tay, từ tầm bắn, động năng cho đến sức sát thương đều có thể phân tích thao thao bất tuyệt, nhưng đối với dao phay…
“Ờ… dao tốt?”
“Phải nói là đao pháp tốt chứ?”
“Động tác vừa rồi của Hoàng thiếu dứt khoát thật đấy! Không lẽ ngày nào ở nhà cũng giết thỏ chơi à?”
“Đây là cuộc sống của người giàu sao? Nghe người phía trước nói xong hình như tôi cũng không thấy hâm mộ lắm nữa rồi…”
“Cơ giáp chiến đấu mới nhất của Công nghệ Thái Hòa đều đã lắp tên lửa Đơn binh rồi… vậy mà ông bảo thiếu gia nhà họ ở nhà dùng dao phay giết thỏ?”
Tiếp theo đó, Hoàng Yến như được thần bếp nhập thân, phàm là con thỏ nào dám áp sát anh đều bị bắt lấy và cắt cổ, động tác còn gọn gàng hơn cả dùng súng.
Có vài con một lần không bắt được hoặc định vùng chạy, cũng bị anh chớp thời cơ đâm thủng nội tạng.
Thiếu niên hoàn toàn không còn vẻ chật vật như lúc nãy, chỉ là giết nhiều quá… cảnh tượng khó tránh khỏi trở nên máu me…
“Cái đó… cổ tôi thấy hơi lành lạnh.”
“Sau này thi đấu đối kháng 1 chọi 1, không biết có bị cậu ta cắt cổ không nhỉ…”
“Đúng là kẻ tàn nhẫn!”
“Đúng là kẻ tàn nhẫn +1”
Thấy cảnh này Phù Mạn Lị mới thở phào nhẹ nhõm, cất vũ khí lại giá súng rồi trở về vị trí của mình.
Nói xong anh ta lại tựa vào lưng ghế xoa cằm.
“Nhưng mà dao phay rốt cuộc có tính là vũ khí mang theo người không nhỉ? Suỵt… có nên phán cậu ta out không? Khó giải quyết quá đi…”
“Anh bị bệnh à?”
Một giáo viên khác bên cạnh Phù Mạn Lị rốt cuộc cũng nhịn không được lên tiếng.
“Trên đời này còn có người không muốn thấy sinh viên của mình tốt đẹp sao?”
Phù Mạn Lị cũng trợn trắng mắt, nói lớn.
“Quy định của trường là không cho phép mang vũ khí nóng! Hơn nữa khâu kiểm tra an ninh đều đã thông qua rồi, bây giờ anh phán người ta out sẽ gây phẫn nộ trong sinh viên đấy!”
Tiều Hạo không cam lòng trề môi.
Ánh mắt quay lại màn hình, nơi thằng nhóc tóc vàng đã nhặt lại súng, bắn hạ ba con thỏ điên cuối cùng đang sợ hãi chạy tán loạn.
“Giấu nhiều thứ như vậy, quả nhiên nhìn cậu ta vẫn thấy rất không vừa mắt…”
“Hoàng Yến lớp S, +19 điểm.”
Cuối cùng cũng giải quyết xong lũ thỏ điên, Hoàng Yến nhìn xác chết la liệt dưới đất, lại nhìn con dao dính máu trên tay và bộ quần áo trên người, gân xanh trên trán nổi rần rần.
Anh không cắm dao lại vào bao da dụng cụ ban đầu mà lau sơ qua rồi giắt vào ba lô, sau đó thắt nút lại đoạn dây đeo ba lô bị đứt.
Chỉnh đốn xong trang bị, Hoàng Yến chọn từ dưới đất ra hai con thỏ biến dị đã được xả máu sạch nhất, lấy một cái túi bọc thỏ lại để không cho những giọt máu lẻ tẻ rơi xuống, ngay sau đó tăng tốc rời khỏi “vùng đất đẫm máu” này.
Thỏ điên tuy “điên” nhưng vị cũng khá ngon.
Trên bản đồ hiển thị cách đây không xa có nguồn nước, đợi anh tìm được chỗ cắm trại, một con làm bữa tối, con còn lại nướng khô một chút là có thể ăn thêm một ngày vào ngày mai.
Mấy con còn lại khó mang theo, mùi máu nồng nặc cũng sẽ thu hút những người khác hoặc tinh thú, ảnh hưởng đến hành trình của anh nên anh dứt khoát từ bỏ.
Với tư cách là một người Chỉ huy, phán đoán và lựa chọn chuẩn xác là bài học bắt buộc.
Đi suốt quãng đường tới bờ sông.
Hoàng Yến lặng lẽ đổ đầy túi nước cá nhân, sau đó trốn trong bụi lau sậy cao bằng đầu người để lột da, mổ bụng, rửa sạch thỏ, tiện thể xử lý vết máu trên mặt và trên người.
Toàn bộ quá trình không gây ra tiếng động quá lớn, dẫn đến việc đội lớp S đang cắm trại cách anh không đầy trăm mét chẳng phát hiện ra điều gì.
Đối phương thậm chí còn chạy ra bờ sông lấy nước một lần ngay lúc Hoàng Yến đang giặt áo!
Khu vực ven nước vốn dĩ có mùi hỗn tạp, huống hồ Hoàng Yến đã quan sát từ trước rằng trong đội đối phương không có thú nhân.
Con người rất ít ai có thể ngửi thấy chút mùi máu ở khoảng cách xa như vậy, thế là anh chỉ chia ra một chút tinh thần lực để chú ý bên kia rồi chuyên tâm làm việc của mình.
Chẳng bao lâu sau, anh đã xách theo hai con thỏ được xử lý sạch sẽ cùng bộ quần áo vắt khô một nửa rời đi.
Người trong phòng livestream thấy Hoàng Yến đi ngang qua gần đội lớp S một cách ngang nhiên như vậy,
Mà người của đội kia vẫn chỉ mải mê dựng lều, đun nước bắt cá…
“Không phải chứ, các người thực sự nghĩ mình đi dã ngoại à?!”
“Hai đứa đang bắt cá kia còn nhe răng cười ngô nghê nữa chứ! Có biết 20 học phần của các người vừa chạy mất rồi không?!”
“Bên kia thì không thấy Vương Thiên Vi, bên này thì không chú ý Hoàng Yến! Vậy mà ai cũng đòi đi bắt người ta cơ đấy?”
“Chắc chỉ có bên phía Giản thiếu gia là bình thường hơn một chút nhỉ? Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, không lẽ Giản thiếu gia cố tình nới lỏng đấy chứ? Nếu không thì 7 ngày trôi qua rồi mà ngay cả mặt của ba người cần bắt cũng chưa từng thấy, các sinh viên khác không thấy thất vọng sao?”
“Nói thật lòng, tôi thấy cho dù có gặp được thì họ cũng chưa chắc bắt được người ta đâu… Giản Cảnh Du thì không nói, ngay cả Hoàng Yến cũng có thân thủ tốt như vậy, ai mà chịu để yên cho bắt chứ?”
“Phải tìm hồng mềm mà nắn chứ! Vừa mới từ phòng livestream của đội khác qua đây, người ta đã xác định mục tiêu là phải bắt Vương Thiên Vi trước rồi! Bởi vì cô ấy chân ngắn, chạy không nhanh! [Cười ra nước mắt] [Cười ra nước mắt]”
“Ha ha ha ha ha! Danh tiếng của đại tiểu thư bị hủy hoại hết rồi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



