Cửa bị mở ra, Trần Phương xuất hiện trước mặt Tưởng Nguyễn, theo sát sau lưng là Liên Kiều đang thở hổn hển, quần áo của hai người tán loạn, chắc hẳn vừa xâu xé một phen.
Tưởng Nguyễn không nhìn Trần Phương một cái, ánh mắt vẫn dừng trên trang sách trước mặt, Bạch Chỉ đứng cạnh cẩn thận thổi trà cho nàng, sau khi Liên Kiều vào phòng cũng không nói một lời, đi đến trước mặt Tưởng Nguyễn cúi đầu xuống.
Vì thế, Trần Phương liền bị bỏ quên, không có ai để ý tới nàng ta: Trần Phương quýnh lên, vốn đã tính toàn kĩ càng, đợi Tưởng Nguyễn hỏi trước, không ngờ Tưởng Nguyễn lại không ngẩng đầu nhìn mình: Lòng Trần Phương thoáng động, thái độ như vậy làm cho nàng ta không chắc chắn, bầu không khí trở nên nặng nề một cách kỳ lạ.
Dù sao cũng chỉ là một tiểu cô nương mười mấy tuổi, lại là người bình thường không biết nhẫn nhịn, Trần Phương nhịn rồi nhịn, rốt cuộc không chịu được nữa, nổi giận đùng đùng nói: “Tiểu thư, nô tỳ có chuyện muốn hỏi.”
Mí mắt Tưởng Nguyễn cũng không nâng lên một chút, lười biếng nói: “Hỏi đi.”
Trần Phương sững sờ, thái độ của Tưởng Nguyễn như vậy làm cho nàng cảm thấy căm tức, nghĩ tới nguyên nhân hôm nay mình đến, càng tức giận sâu hơn: “Tiểu thư, có phải mấy ngày trước, ngươi không đi ngắm chậu hoa ‘mỹ nhân dưới ánh trăng’ kia không?”
“Đúng vậy.” Tưởng Nguyễn nghe thấy chuyện đó, suy nghĩ một chút mới nói: “Đêm đó đột nhiên ta cảm thấy trong người hơi khó chịu, nên không đi ngắm hoa nữa.”
“Sao tiểu thư có thể làm như vậy?” Trần Phương càng tức giận: “Rõ ràng đã hẹn với nô tỳ, nếu không đi, ít nhất cũng nên sai người tới báo cho nô tỳ một tiếng chứ.”
“Hả?” Tưởng Nguyễn hơi kinh ngạc nhìn nàng: “Không có ai báo cho ngươi? Liên Kiều, không phải đêm đó ta kêu ngươi đi báo cho Phương nhi là ta không đi được sao? Chẳng lẽ ngươi ham chơi, quăng lời ta nói ra sau đầu.”
Liên Kiều hơi cúi đầu: “Lời tiểu thư dặn dò, dù thế nào nô tỳ cũng không dám quên, đêm đó nô tỳ tới Lê viên, vốn định chờ Phương cô nương đến rồi nói cho nàng biết việc này, ai ngờ đợi mãi, Phương cô nương vẫn không đến: Nô tỳ cho rằng Phương cô nương đã biết rõ việc này nên mới không đến, vì thế qua canh ba liền trở về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



