Có lẽ vì uống thuốc rồi ngủ cả đêm, người đã toát mồ hôi nên cơn sốt cũng đã hạ.
Sau khi tỉnh lại, cô không nhìn thấy bóng dáng Trình Triệu Niên đâu, ngược lại ở cửa lại xuất hiện một cái đầu nhỏ đen nhánh.
Một đứa bé gầy gò nằm bò bên khe cửa, nhìn vào trong hồi lâu. Sau khi Thẩm Tri Ý mặc quần áo xong, cô mới mở cửa.
Thẩm Tri Ý nhìn thấy trước cửa đang đứng một bé gái khoảng năm, sáu tuổi. Con bé gầy nhẳng, chẳng có mấy lạng thịt, một đôi mắt trong veo sáng ngời đang nhìn thẳng vào cô. Không biết đã đứng ở cửa bao lâu mà hai má nhỏ đã bị lạnh đến đỏ bừng.
Cô bé giật mình, lùi về sau mấy bước, sau đó mới lấy từ phía sau ra hai quả trứng gà, lén lút đưa cho cô.
Thẩm Tri Ý vừa mới tỉnh ngủ, ánh mắt nhìn con bé cũng có chút mơ màng. Mắt còn chưa mở hẳn, cô nheo mắt cúi đầu nhìn nó.
Suy nghĩ một lúc trong đầu, Thẩm Tri Ý mới nhớ ra đây là em gái do mẹ kế của Trình Triệu Niên sinh cho anh. Anh có tổng cộng hai cô em gái, chị lớn tên Trình Thụy Tuyết, em nhỏ tên Trình Mộ Tuyết, bình thường mọi người đều gọi chúng là Đại Tuyết và Tiểu Tuyết. Con bé trước mặt chắc là Tiểu Tuyết.
Hôm qua Trình Mộ Tuyết nghe người trong thôn nói anh cả đã cưới một cô vợ mới. Người vợ mới này hung dữ lắm, ngay cả anh cả cũng sợ cô.
Thẩm Tri Ý còn không biết tiếng xấu của mình đã truyền ra ngoài. Hôm qua ở hôn lễ cô gây ra một phen như vậy, hai cô bé đã xem Thẩm Tri Ý là người phụ nữ xấu xa bắt nạt anh cả nhà mình.
Cô vừa làm gì vậy?
Chẳng lẽ trông cô dữ đến thế sao? Còn dọa một đứa trẻ nhà người ta khóc nữa?
Trên tay cầm hai quả trứng gà, nhất thời cô chẳng biết phải làm sao.
Thấy cô bé khóc thành như vậy, Thẩm Tri Ý định đưa tay dỗ dành một chút. Nào ngờ cô vừa đưa tay ra, cô bé đã quay người bỏ chạy, chạy đến cửa thì va phải một bóng người.
Sáng sớm Trình Triệu Niên thức dậy liền đến nhà thầy thuốc Lưu trong thôn đưa tiền. Vừa đi đến cửa, anh đã nhìn thấy cô bé vừa khóc vừa chạy tới.
“Có chuyện gì vậy?”
Trình Triệu Niên cúi đầu hỏi, nhìn khuôn mặt khóc đến lem luốc của cô bé, rồi lại đưa mắt nhìn về phía Thẩm Tri Ý đang đứng trước cửa phòng.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói the thé:
“Ôi chao, Tiểu Tuyết, cháu làm sao vậy? Có ai bắt nạt cháu à?”
Lúc này trời vừa sáng, hàng xóm láng giềng đều đang đứng trước cửa quét tuyết. Nghe thấy động tĩnh, tất cả đều chạy đến xem náo nhiệt.
Người lên tiếng đang đứng ngay trước cửa. Một chiếc khăn quàng đỏ thẫm quấn quanh đầu, trên người mặc một chiếc áo bông dày hoa nhí. Bà ta giả vờ tốt bụng, định đưa tay kéo Trình Mộ Tuyết, nhưng Trình Mộ Tuyết nhìn thấy bà ta thì hoảng sợ tránh sang một bên.
Thẩm Tri Ý nhìn về phía Tôn Ngọc Lan, đôi mắt hơi nheo lại, đáy mắt lóe lên một tia sắc bén.
Cô tuyệt đối không quên người phụ nữ này.
Kiếp trước, dù cô có ngốc đến đâu cũng không thể hoàn toàn không nhận ra. Sở dĩ quan hệ giữa cô và Trình Triệu Niên nhanh chóng tan vỡ, một phần rất lớn là vì người phụ nữ này ở phía sau châm ngòi ly gián.
Đầu tiên, bà ta xúi giục hai cô em gái của Trình Triệu Niên ghét bỏ, chán ghét cô. Hai đứa trẻ còn nhỏ, vốn chẳng có khả năng phân biệt đúng sai, lại ngày ngày tìm cách gây khó dễ cho cô. Vì thế cô cũng cực kỳ không vừa mắt hai đứa trẻ này, vừa quát mắng vừa hung dữ với chúng.
Trong thôn ai mà chẳng biết Trình Triệu Niên thương hai cô em gái đến mức nào. Bây giờ nhìn thấy Tiểu Tuyết vừa khóc vừa chạy ra ngoài, không cần nghĩ nhiều cũng biết chắc chắn là cô bắt nạt con bé.
Thẩm Tri Ý vội vàng nhìn về phía Trình Triệu Niên. Thấy sắc mặt anh nghiêm nghị, trong lòng cô giật thót.
Anh sẽ không cũng nghĩ cô bắt nạt con bé đấy chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


