Cô cũng biết anh hận mình, nên chưa từng quay lại tìm anh. Sau này nghe người ta nói không lâu sau, anh đã khôi phục công việc, chân cũng chữa khỏi. Về sau nữa, cô không bao giờ gặp lại anh.
Trình Triệu Niên cứ thế cõng cô bước vào nhà, đặt cô lên giường đất. Anh vừa quay người lại đã đối diện với đôi mắt đen láy, sáng ngời của cô.
Anh biết trong lòng cô có oán khí, khẽ thở dài, không nhìn cô nữa. Anh đặt thuốc trong tay xuống mép giường đất, giọng nói trong trẻo, trầm ấm, mang theo một chút phức tạp:
“Anh đi lấy nước, em uống thuốc trước đi.”
Thấy Trình Triệu Niên cầm chiếc ca tráng men, tập tễnh đi vào bếp rót nước cho cô, Thẩm Tri Ý ngước mắt lên, lập tức nhìn thấy trên cửa sổ và trên tường đều dán chữ Hỷ đỏ chót. Cả bộ ga giường, vỏ chăn màu đỏ rực, cùng chiếc tủ lớn đặt ở đầu giường, bên trong đều là của hồi môn mà ông Thẩm đã chuẩn bị cho cô.
Căn phòng vốn không rộng rãi, vậy mà còn đặt ngay ngắn cả một bộ tủ quần áo sơn đỏ, bàn vuông nhỏ, bàn trang điểm… khiến căn phòng càng thêm chật chội.
Không thể không nói, ông Thẩm vẫn rất thương cô con gái ruột này. Để sắm sửa những thứ đó, ông đã lấy ra toàn bộ số tiền tích cóp vất vả suốt nửa đời người.
Lúc đầu, khi ông Thẩm chuẩn bị những thứ này cho cô, Vương Quế Chi suýt nữa tức đến ngất đi.
Sau đó, biết ông Thẩm không yên tâm về cô con gái ruột của mình, bà ta liền bắt đầu tính toán cho bản thân và con gái.
Bà ta cùng Thẩm Linh Linh lén lút tính kế khiến ông Thẩm bị liệt, không chỉ nuốt sạch số tiền ông tích cóp cả nửa đời người, mà còn lấy luôn khoản trợ cấp của đơn vị dành cho ông.
Bên ngoài thì nói rằng đã tốn rất nhiều tiền mua thuốc chữa bệnh cho ông, nhưng trên thực tế, toàn bộ số tiền ấy đều chui vào túi hai mẹ con họ.
Vì oán hận ông Thẩm ép mình kết hôn, cô chưa từng về nhà thăm ông lấy một lần. Lần cuối cùng xuất hiện cũng là tại tang lễ của ông.
Khi ấy, Vương Quế Chi ôm cô khóc nức nở. Cô cứ tưởng bà ta thực sự đau lòng, còn an ủi bà ta. Mãi về sau cô mới biết, trước mặt cô, đôi mẹ con này từ đầu đến cuối đều chỉ đang diễn kịch.
Nghĩ đến đây, bàn tay Thẩm Tri Ý đặt trên chăn siết chặt lại.
Hận ý lập tức trào dâng trong đôi mắt.
Từ nay về sau, chỉ cần cô còn ở đây một ngày, đôi mẹ con kia đừng hòng lừa được của ông Thẩm dù chỉ một đồng.
Biết nhà họ Trình chẳng thể đưa ra bao nhiêu tiền sính lễ, vốn dĩ ông Thẩm cũng không định lấy tiền sính lễ của Trình Triệu Niên.
Ai ngờ lúc cưới cô, Trình Triệu Niên nhất quyết đưa cho cô tất cả những thứ cần có. Mãi về sau cô mới biết, sau khi cha Trình Triệu Niên gặp chuyện, gia đình đã tiêu sạch toàn bộ số tiền anh tích cóp bao năm để lo tang sự.
Số tiền sính lễ đưa cho cô đều là anh vay của chiến hữu, vậy mà trước mặt cô lại không hề nhắc đến một lời.
Thẩm Tri Ý nhìn tất cả những thứ quen thuộc trước mắt, cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe.
Lúc Trình Triệu Niên bước vào, anh vừa hay nhìn thấy cô cúi đầu, trông như đang khóc. Bước chân anh khựng lại, trái tim lập tức đau thắt.
Anh chậm rãi đi vào, đưa chiếc ca tráng men đến trước mặt cô:
“Uống thuốc hạ sốt trước đi, ngủ một giấc là khỏi.”
Thẩm Tri Ý ngẩng đầu uống thuốc, sau đó uống thêm mấy ngụm nước, cổ họng mới không còn khó chịu như trước.
Trình Triệu Niên có chút kinh ngạc, không ngờ cô lại ngoan ngoãn uống thuốc như vậy?
Lại sợ cô tiếp tục làm ra chuyện gì tổn thương bản thân, cuối cùng anh vẫn không yên tâm mà lên tiếng:
“Hôm nay cũng muộn rồi, em nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai anh sẽ tìm chú Thẩm bàn chuyện hủy hôn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


