"Đây là lần thứ tư trong mười năm Lý Minh Lâu gặp lại Lý Minh Ngọc.
Nàng mười ba tuổi đến Thái Nguyên phủ rồi chẳng còn rời đi nữa; Lý Minh Ngọc ở Kiếm Nam đạo, mười năm trong đó bị điều đi bắc chinh tây chiến, chỉ đến Thái Nguyên phủ thăm nàng được một lần.
Năm ấy Lý Minh Ngọc mười bảy tuổi, cách lúc hai chị em chia xa đã bảy năm, đứa trẻ thơ nay đã lớn thành thiếu niên; cậu đang trên đường ra chinh chiến, hôm ấy mưa lớn, nước mưa xối lên bộ giáp, thiếu niên rẽ màn mưa lao đến trước mặt nàng.
Lý Minh Lâu nhìn cậu cái đầu tiên, chẳng nghĩ tới phụ thân, mà nghĩ tới mẫu thân.
Hai chị em nàng đều giống mẫu thân.
Vì gánh việc quân không thể nán lại lâu, Lý Minh Ngọc vội đến vội đi; lần gặp thứ hai chính là lúc thành thân.
Ba năm tháng đã gột đi hơi hướng thiếu niên; chàng trai trẻ đến chuyên để đưa dâu, không khoác giáp mang đao, mặc gấm vóc lộng lẫy, sắc da cũng như giọng nói, tựa hồ hòn đá đã bị gió cát mài giũa, thô ráp mà rắn rỏi.
"Tỷ, tỷ trang điểm cho đẹp vào, lát nữa đệ tới cõng tỷ." Cậu nhe hàm răng trắng cười hì hì.
Nàng chẳng đợi được cậu tới cõng mình, mà lại nhìn thấy thi thể của cậu — đó là lần gặp mặt thứ ba của hai chị em.
Nàng không ngờ lần gặp thứ tư lại nhanh đến thế.
Lý Minh Lâu đưa tay nâng lấy gương mặt Lý Minh Ngọc, mượn ánh đèn dưới hành lang nhìn cho kỹ.
"Tiểu Bảo." Nàng gọi nhũ danh của cậu.
Người Lý gia đều gọi Lý Minh Ngọc là Ngọc ca nhi, nhưng cái nhũ danh nàng đặt cho cậu là Tiểu Bảo. Lý Minh Ngọc sinh thiếu tháng lại khó sinh, lọt lòng trông như một con chuột lớn; nàng đã nhìn con chuột lớn ấy lớn lên từng chút một. Trong mười năm chia cách hai nơi, tuy chẳng thể gặp mặt, thư từ lại tháng tháng qua lại, là người thân thiết nhất của nhau.
Nàng nhìn cậu lớn lên, rồi lại nhìn cậu chết đi, thật khiến người ta đau lòng.
Ngẩng đầu nhìn thấy người trước mặt quấn kín cả đầu lẫn mặt, Lý Minh Ngọc sợ hết hồn.
"Tỷ không sao." Lý Minh Lâu vội đè lấy vai cậu, dịu giọng nói, "Đệ đừng sợ."
Thế này mà gọi là không sao? Đến lừa con nít cũng chẳng lừa nổi.
Lý Minh Ngọc trợn mắt nhìn nàng, nhưng không hỏi gặng nữa; cậu biết Lý Minh Lâu đang nói dối, nhưng tin rằng nàng có lý do để làm vậy.
Một đứa trẻ thông tuệ biết bao, một đứa trẻ thông tuệ thế này lẽ ra chẳng nên chết đi theo cách ấy.
Lý Minh Lâu đỡ lấy vai cậu: "Có một chút chuyện thật, nhưng bây giờ không sao, tỷ sẽ nghĩ cách giải quyết."
Lý Minh Ngọc gật đầu, Lý Minh Lâu dắt tay cậu vào phòng, gọi Kim Quất tới.
Kim Quất vào thắp đèn, cởi áo choàng cho Lý Minh Ngọc, bưng tới cho cậu chén nước trà ấm; Lý Minh Ngọc hai tay bưng lấy uống một hơi cạn sạch.
Tuy trên đường được chăm sóc rất chu đáo, nhưng ngày đêm không nghỉ ruổi gấp với một đứa trẻ mười tuổi vẫn là quá gian nan; cởi áo choàng ngồi dưới ánh đèn có thể thấy gương mặt tiều tụy của cậu, trong mắt còn sót lại nỗi hoảng sợ, hệt như một con cừu non vừa thoát khỏi bầy sói.
Đã gặp được người thân, đêm đã khuya, ngày mai cũng sắp đến; lúc này lẽ ra nên để cậu yên tâm ngủ một giấc cho thoải mái, có gì thì mai ngủ dậy hãy nói.
Nếu là Lý Minh Lâu mười ba tuổi thì sẽ làm vậy, nhưng Lý Minh Lâu hai mươi ba tuổi thì không, bởi ngày mai chưa chắc đã đến.
Kim Quất đặt nước trà lên bàn rồi lui ra khép cửa, đứng canh trong sân.
"Ai đưa đệ về vậy?" Lý Minh Lâu hỏi.
Lý Minh Ngọc ngồi thẳng người trên ghế: "Nguyên Cát nói cho đệ biết tỷ tỷ gặp chuyện, Hạng thúc thúc lập tức bảo đệ về, tam thúc cùng đi theo về với đệ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


