"Lý Minh Ngọc vào cửa lúc nửa đêm, không kinh động hết thảy mọi người trong đại trạch Lý gia, chỉ có phủ trạch của Lý Phụng Thường là sáng đèn.
Lý Phụng Thường đứng trong sảnh đường nhìn những người trước mặt, dưới ánh đèn sắc mặt đỏ bừng, chốc chốc lại thở mấy hơi, phảng phất như trở lại cái ngày chạy vội trong nhà hôm nọ.
Nhưng đã nghỉ ngơi hơn mười ngày, lại thêm Lý Minh Lâu bình an ở nhà, tinh thần Lý Phụng Thường sung mãn, chẳng còn luộm thuộm như ngày hôm ấy.
"Sao các ngươi lại có thể đưa Ngọc ca nhi về!" Ông trầm giọng quát, ánh mắt quét qua, dừng lại nơi một người có gương mặt hao hao giống mình, "Phụng Diệu, đệ sao lại lỗ mãng như thế."
Tam lão gia Lý Phụng Diệu đã mấy ngày mấy đêm chẳng chợp mắt, hình dung tiều tụy mặt mày hốc hác, nghe vậy đến sức tranh biện cũng không còn, chỉ cười khổ: "Ngọc ca nhi đã hay tin, chúng tôi lại đâu dám cưỡng ép giữ nó lại; nó là con trai của đại ca, tính khí giống hệt đại ca."
Lý Phụng An trầm mặc ít lời, là người cực kỳ có chủ kiến; việc gì ông đã quyết thì chẳng ai cản nổi, chẳng hạn như hôn sự với Liên Thanh: Lý lão phu nhân mềm rắn đủ đường, thậm chí tuyệt thực để ép, Lý Phụng An cũng chỉ tuyệt thực theo cùng, chẳng nhượng bộ nửa phân.
Giờ xem ra hai đứa trẻ này đều chẳng phải tính khí dễ chịu gì.
Chỉ có điều...
"Chuyện của Tiên nhi ta chẳng phải đã dặn tạm thời đừng nói cho nó biết sao?" Lý Phụng Thường nói.
Từ lúc hay tin Lý Minh Lâu mất tích, đến khi ông gửi tin tới Kiếm Nam, rồi đến khi Lý Minh Ngọc trở về, tính thời gian đường sá gần như chẳng dư ra ngày nào, hết thảy đều xảy ra tức thì.
Ý cười khổ của Lý Phụng Diệu càng đậm, cụp mắt xuống: "Nhị ca, lúc đệ nhận được tin của huynh thì Ngọc ca nhi đã biết rồi."
Sắc mặt Lý Phụng Thường hơi biến — là ai, lại dám...
Có người vào lúc này bước lên một bước thi lễ: "Nhị lão gia, là ta nói cho tiểu công tử biết."
Người này hơn ba mươi tuổi, tướng mạo bình thường, ăn mặc như một thân tùy, trong sảnh khách người vốn không đông mà đứng giữa đó lại rất chẳng nổi bật, Lý Phụng Thường dường như đến giờ mới trông thấy ông ta.
Ông ta quả thực là một thân tùy, nhưng Lý Phụng Thường chẳng chút xem thường, dồn cả mười phần tinh thần.
"Nguyên Cát." Lý Phụng Thường nói, "Ta quên mất trong đoàn đưa dâu có người của ngươi."
Nguyên Cát cúi đầu chỉnh lại: "Nhị lão gia, không phải người của ta, là người của Đại đô đốc."
Nguyên Cát là thân tùy của Lý Phụng An — vị thân tùy được đứng bên giường cùng hai chị em Lý Minh Lâu, Lý Minh Ngọc lắng nghe lời dặn dò lúc Lý Phụng An lâm chung.
Ông ta là người dưới của Lý Phụng An, nhưng không phải người dưới của Lý gia; Lý Phụng Thường trong lòng rất rõ điều đó — chẳng hạn ở đô đốc phủ Kiếm Nam đạo, Lý Phụng Diệu, cái vị Lý tam lão gia này, có nói mười câu cũng chẳng bằng Nguyên Cát nói một câu.
Vậy nên vào khoảnh khắc Lý Minh Lâu gặp chuyện, đám phủ binh Kiếm Nam đạo hộ tống đã lập tức đưa tin cho Nguyên Cát trước tiên, chứ không chờ đợi Lý gia phân phó định đoạt sắp đặt.
"Đại đô đốc không còn, đại tiểu thư và tiểu công tử chính là chủ nhân của chúng tôi; chủ nhân gặp chuyện, bọn họ nào dám giấu giếm." Nguyên Cát thái độ thành khẩn giải thích.
Lý Phụng Thường gật đầu: "Đúng là cái lý ấy." Lại khẽ thở dài, "Chỉ là chuyện còn chưa tra rõ, Ngọc ca nhi tuổi lại nhỏ, lỡ dọa nó sợ thì không hay."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


