Một giờ đồng hồ đầy gượng gạo và im lặng trôi qua, Linh Nha cùng Tiểu Hồ Tiên và Vượng Tài đã lên máy bay.
Tô Đường nhìn chằm chằm Linh Nha, bỗng nhiên nói: “Cô thường xuyên sai con thú dữ này làm hại người khác đúng không?”
Chuyện Vượng Tài cắn Tô Nhiên, có thể là trùng hợp sao?
Linh Nha nghe câu hỏi thì thấy khó hiểu, cảm nhận rõ ác ý của đối phương, cô cũng không khách khí: “Vượng Tài nhà tôi tính tình rất tốt, nhưng nếu gặp kẻ đặc biệt hèn hạ, đặc biệt xấu xa, nó có thể không kiềm được mà muốn cắn thôi.”
Tô Đường tức đến mức kính phản chiếu ánh sáng lạnh: “Cô có ý gì?”
Linh Nha ngẩng đầu: “Không có ý gì cả. Người đối xử tốt với tôi, tôi sẽ đáp lại bằng thiện ý. Người suy đoán tôi bằng ác ý, tôi sẽ phản kích. Tôi không sai.”
Tô Đường giận đến không nói được lời nào, cuối cùng chỉ nghiến răng: “Tóm lại, quản chặt con chó của cô. Nhà họ Tô không phải chỗ để nó làm loạn. Nếu dám cắn bậy, tôi sẽ đánh chết nó bằng gậy, lúc đó khóc cũng không có chỗ mà khóc.”
Linh Nha cười lạnh: “Ai làm hại chó của tôi, tôi sẽ tiễn kẻ đó đi. Đến lúc đó người và chó cùng đưa tang, tôi sẽ khóc cả hai.”
Không khí giữa Linh Nha, Tô Đường và Tô Ngọc càng thêm căng thẳng.
Hai ngày ở chung, không khí lúc nào cũng đầy mùi thuốc súng.
Vì Vượng Tài, giờ đây lại kết thêm thù.
Linh Nha dựa vào Vượng Tài và Tiểu Hồ Tiên, lòng đã hiểu rõ mình và những người này không hợp nhau.
Cô vốn không phải người thích đối đầu, vì là người tu đạo, cô thường nhìn mọi việc thoáng và không bận tâm.
Nhưng hai người này lại cứ chạm vào vảy ngược của cô!
Phải biết rằng, Vượng Tài và Tiểu Hồ Tiên đều là những sinh vật cô nhặt từ trong rừng về, nuôi lớn đến giờ.
Chúng giống cô, đều là những đứa trẻ mồ côi, dựa vào sương sớm và núi rừng mà sống.
So với người nhà họ Tô, cô còn có tình cảm sâu sắc hơn với hai đứa nhỏ này.
Linh Nha ngáp dài rồi ngủ thiếp đi trên máy bay.
Bên kia, Tô Ngọc nhắn tin cho Tô Nhiên, kể chuyện về Vượng Tài.
Lúc này Tô Nhiên mới biết, con quái thú cắn mông mình, làm mình mất hết thể diện để lại ám ảnh tâm lý lại là do em gái chưa về nhà nuôi.
Tô Nhiên: [Vậy có thể chính cô ta đã sai con đó cắn anh đúng không?]
Tô Đường: [Không rõ, dù sao bọn anh chẳng nói gì cả.]
Tô Ngọc: [Anh muốn tính sổ với cô ta không?]
Tô Nhiên đành nhịn nhưng mối thù này đã được ghi lại.
Thế là trước khi Linh Nha về đến nhà họ Tô, cô đã kết thù với ba người con trai nhà này.
Khi máy bay hạ cánh, họ chuyển sang xe nhà.
Từ khu đô thị ồn ào đến nơi yên tĩnh, xe tiến vào một khu biệt thự cảnh quan đẹp như tranh.
Cả khu vực rất yên ắng, vì đây là khu biệt thự của nhà họ Tô.
Xe lướt qua bãi cỏ rộng lớn, xuyên qua những căn biệt thự, dừng lại trước một căn nhà mang kiến trúc cực kỳ sang trọng.
Cánh cổng lớn nhận diện biển số xe rồi từ từ mở ra, từ xa có thể thấy hai căn biệt thự riêng biệt, khoảng cách không xa lắm.
Đi vòng qua đài phun nước hình nàng tiên cá, họ dừng lại trước một trong hai căn.
Tô Thái An đón Linh Nha xuống xe: “Linh Nha, từ giờ nơi này là nhà con.”
Ông liếc mắt ra hiệu cho Tô Ngọc, dù không tình nguyện nhưng anh ta cũng bước tới nhập mật khẩu, sau đó quay vào trong hét lớn: “Mọi người có ở nhà không? Người đã được đưa về rồi đây!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)