Mãi đến khi Tuyết Sương gõ cửa bước vào, mới kéo tâm trí nàng trở lại.
"Tiểu thư, Tam tiểu thư đến."
Thẩm Ninh Âm cau mày.
Nàng vừa đưa Tạ Cảnh Hành về, Thẩm Nhu Phỉ đã tìm đến cửa, thật đúng là không yên lấy nổi một khắc.
Nàng bước ra khỏi phòng, nhìn Thẩm Nhu Phỉ đứng trong sân, lạnh nhạt hỏi: "Ngươi lại đến làm gì?"
Thẩm Nhu Phỉ vênh mặt kiêu ngạo: "Nghe nói Nhị tỷ từ Chùa Đại Chiêu mang về một nam nhân, Nhị tỷ chẳng lẽ xem phủ chúng ta là thanh lâu kỹ viện, ai cũng có thể đưa vào?"
"Phải rồi, Nhị tỷ đã đến tuổi thành thân, vậy mà chẳng ai hỏi cưới, e là quá cô đơn rồi nên muốn tìm nam nhân giải sầu. Như vậy thì khác gì đám kỹ nữ ngoài phố đâu?"
Thẩm Nhu Phỉ đẩy nàng ra, giận dữ mắng: "Con tiện tỳ! Chỗ này đến lượt ngươi xen lời à?"
"Đám người các ngươi còn đứng đó làm gì! Mau lên bắt lấy ả, hôm nay ta phải dạy dỗ con tiện nhân này một trận!"
Đám nha hoàn sắc mặt âm trầm bước về phía Thẩm Ninh Âm. Nhưng khi tay họ sắp chạm đến người nàng, ám khí bất ngờ bay tới, khiến họ đau đớn kêu la, lảo đảo lùi lại.
"Ai đó?"
Tạ Cảnh Hành không biết đã đứng từ bao giờ ở cửa.
Ngũ quan hắn sắc sảo, ánh mắt sâu thẳm, thân hình cao lớn hơn hẳn nam nhân bình thường, lại từng nhiều năm chinh chiến ngoài chiến trường, toàn thân toát ra sát khí bức người.
Ánh mắt đen sẫm ấy quét qua, khiến người khác rùng mình lạnh sống lưng.
Thẩm Ninh Âm: "Sao ngươi lại ra đây?"
Tạ Cảnh Hành bước tới, thân mật vòng tay ôm lấy eo nàng: "Vừa nãy nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, sợ nàng gặp chuyện."
Ánh mắt Thẩm Nhu Phỉ rơi lên khuôn mặt Tạ Cảnh Hành, ngây người trong giây lát, trong lòng trào lên một cơn ghen tỵ mãnh liệt.
Không ngờ nam nhân mà Thẩm Ninh Âm mang về lại tuấn mỹ đến thế, đến cả phần lớn công tử thế gia trong kinh thành cũng bị lu mờ.
Tên vô dụng Lý Minh Xa!
Nàng ta khó khăn lắm mới tạo cơ hội cho hắn, vậy mà không những không phá hủy được danh tiết của Thẩm Ninh Âm, còn để nàng bình yên quay về.
"Thẩm Ninh Âm, tỷ hành xử đê tiện như vậy, giữa ban ngày ban mặt mà còn âu yếm nam nhân, không sợ làm mất thể diện phủ Tướng quốc sao?"
Ánh mắt Tạ Cảnh Hành lập tức sắc như dao.
Thẩm Nhu Phỉ vừa định nói tiếp thì bỗng cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Tạ Cảnh Hành ôm chặt thiếu nữ trong lòng: "Nàng là thê tử tương lai của ta, ta cùng nàng vun đắp tình cảm, liên quan gì đến thanh danh? Lại càng không tới lượt một kẻ không liên can như ngươi xen mồm."
Mặt Thẩm Ninh Âm khẽ đỏ, nàng dùng ngón tay chọc chọc vào người hắn, khẽ quát: "Tạ Cảnh Hành, ngươi đừng nói bậy!"
Tạ Cảnh Hành ghé sát tai nàng, cười nhẹ: "Ngoan ngoãn phối hợp với ta, ta giúp nàng đuổi kẻ đáng ghét này đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



