Hàn Tam hì hục cạy cửa sổ nửa ngày, vừa mới nhảy vào đã bị một đôi mắt đen láy chằm chằm nhìn mình làm cho giật nảy mình: “Mẹ kiếp, sẽ không nhanh như vậy đã hù chết rồi chứ?”
Trong căn phòng không bật đèn, cô gái gầy gò cuộn tròn nơi góc tường. Chiếc váy dài màu trắng dính một lớp bụi bẩn, mái tóc khô xơ xõa tung, khuôn mặt nhỏ nhắn chừng bằng bàn tay tái nhợt. Đôi mắt trong veo như nai con nhìn thẳng về phía trước, ngay cả hơi thở cũng vô cùng mỏng manh. Hàn Tam thấy cô vẫn còn thở mới thở phào nhẹ nhõm. Gã lờ mờ cảm thấy cô gái này có vẻ không giống lúc trước, nhưng lại cho rằng mình đã đa tâm.
Hàn Tam nở nụ cười bỉ ổi: “Em gái nhỏ đừng sợ, chúng ta kết bạn nhé. Chỉ cần em ngoan ngoãn giao tiền ra đây, anh đảm bảo sẽ không động đến em.”
Diệp Nhiễm nhận ra gã.
Có lẽ vì thấy phân hồn phần lớn thời gian đều chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nên ngày hôm qua, khi Kiều Nhiên - kẻ tự xưng là vị hôn phu - đưa cô đến hành tinh Dawa, hắn đã tiếp xúc với đám lưu manh một cách trắng trợn. Phân hồn không chú ý, nhưng Diệp Nhiễm lại thông qua khẩu hình miệng trong ký ức mà biết được, bất luận là đám lưu manh ngày hôm qua đe dọa hay kẻ hiện tại đến ăn trộm, hù dọa cô, tất cả đều do Kiều Nhiên bỏ tiền sai sử.
Phân hồn không hiểu nhiều về kẻ ác, không biết Kiều Nhiên tiếp cận mình với mục đích gì. Nhưng Diệp Nhiễm lại nhìn thấu tất cả. Kiều Nhiên cướp đoạt thành quả của phân hồn một lần vẫn chưa thỏa mãn, hắn đã tính toán mượn nhà họ Diệp làm bàn đạp bước vào giới thượng lưu, đồng thời muốn trói buộc phân hồn - người có thiên phú gieo trồng - ở bên cạnh để bòn rút lâu dài.
Hàn Tam càng tiến lại gần, thấy Diệp Nhiễm không có phản ứng gì, đoán chừng cô tiểu thư đài các chưa từng rời khỏi nhà này đã bị dọa cho ngu người rồi, liền trực tiếp đưa tay định tháo chiếc quang não trên cổ tay cô.
Nhưng tay gã vừa vươn ra, Hàn Tam bỗng hoa mắt, cổ tay truyền đến một cơn đau nhức dữ dội, ngay sau đó là cảm giác trời đất quay cuồng.
Lời đe dọa chưa dứt cùng với lực tay không hề giảm bớt khiến mặt Hàn Tam tái mét. Gã vốn tưởng cô gái này là một đóa hoa trắng nhỏ không rành thế sự, bị sói đội lốt cừu nhắm trúng để bắt nạt. Ai ngờ đâu hoa trắng nhỏ lại là hoa ăn thịt người, cái gì cũng biết rõ rành rành! Đánh người lại còn đau thấu xương!
“Ngài, ngài nói gì vậy. Chuyện này là tôi sai rồi, lần sau gặp lại hắn, tôi nhất định sẽ đánh hắn một trận thay ngài! Đảm bảo khiến hắn không bao giờ dám có ý đồ xấu nữa!” Hàn Tam chẳng được tích sự gì, chỉ có tài gió chiều nào che chiều ấy là giỏi nhất.
Diệp Nhiễm khẽ cười: “Tốt nhất là vậy. Nhớ gửi lời hỏi thăm của ta đến hắn.”
Kiều Nhiên hao tâm tổn trí sắp xếp đủ loại cạm bẫy, chỉ chờ phân hồn Diệp Nhiễm cúi đầu. Diệp Nhiễm đoán chừng hắn hoặc là chưa đi xa để chờ cơ hội “anh hùng cứu mỹ nhân”, hoặc là sẽ quay lại nghiệm thu thành quả. Những tên côn đồ bắt nạt kẻ yếu như thế này, tìm đến hắn tính sổ thì coi như Kiều Nhiên xui xẻo. Dù Kiều Nhiên không có ở đây, cô cũng chẳng mất mát gì.
Diệp Nhiễm buông gã ra, có chút không quen với mái tóc dài xõa tung, liền đưa tay ra sau buộc thành đuôi ngựa. Cô phủi phủi lớp bụi bẩn xuất hiện trên váy sau khi tẩy gân phạt tủy. Vì không có quần áo thay, cô đành tạm thời nhịn vết bẩn không thể phủi sạch nơi góc váy.
Hàn Tam cảm thấy áp lực giảm bớt, nhe răng trợn mắt bò dậy: “Vậy, vậy tôi đi nhé?” Gã khom lưng, lén lút nhìn cô gái rõ ràng trở nên không dễ bắt nạt sau khi buộc tóc lên, vừa hỏi vừa nhích dần ra cửa, hận không thể co cẳng chạy thục mạng.
“Chậm đã.” Giọng nói như ác quỷ vang lên, Diệp Nhiễm gọi gã lại: “Ngoan ngoãn giao tiền ra đây.”
Khi phân hồn rời khỏi nhà họ Diệp, chẳng ai nhớ đến việc cho cô tiền. Kiều Nhiên cướp đoạt thành quả của phân hồn, tiền hắn dùng để mua chuộc lưu manh cũng là tiền bất chính, Diệp Nhiễm lấy dùng mà không hề có chút áp lực tâm lý nào. Cô cứ thu trước chút tiền lãi, món nợ với Kiều Nhiên và nhà họ Diệp sau này sẽ tính toán từng khoản một.
Bị trả lại nguyên văn câu nói của mình, Hàn Tam mếu máo giơ cổ tay lên. Thấy Diệp Nhiễm nửa ngày không nhúc nhích, gã vừa xót xa vừa cẩn thận bấm bấm quang não trên cổ tay để sửa đổi con số, dè dặt nhắc nhở: “Xin ngài dùng quang não để nhận tiền ạ.”
Diệp Nhiễm rất tò mò về chiếc quang não có nhiều chức năng tổng hợp như bùa truyền tin, đá lưu ảnh của thế giới này. Cô thích thú mở quang não lên, dựa theo ký ức của phân hồn để xác nhận nhận tiền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)