(Nơi gửi gắm não bộ, xem xong nhớ đến lấy)
(Để xong chưa, vậy chúng ta bắt đầu nhé)
“Con ranh chết tiệt đã mấy giờ rồi mà mày còn nằm đó, trong nhà bao nhiêu người đang chờ ăn cơm kìa! Cả nhà làm việc mệt nhọc đi làm về còn không đợi được một miếng ăn, mày thì hay rồi...”
Tiếng chửi mắng liên thanh như súng máy khiến Khúc Thanh Vũ lập tức tỉnh táo lại.
Cô đưa mắt nhìn lướt qua hoàn cảnh xung quanh một vòng.
Được rồi! Căn bản là không quen thuộc.
Không phải địa bàn của cô ở tu tiên giới, cũng không phải căn hộ cao cấp cô ở trước khi xuyên đến tu tiên giới.
Lúc này não cô đột nhiên đau nhói, ký ức như thủy triều nhấp nhô trong đầu, điều này khiến Khúc Thanh Vũ vốn luôn có sức chịu đựng tốt cũng không chịu nổi.
Đúng lúc cơn đau đầu đã dịu đi, Khúc Thanh Vũ dựa theo ký ức của nguyên chủ đi lấy lương thực nấu bữa tối.
Khẩu phần ăn của cả nhà đều do Vương Hồng Mai chuẩn bị sẵn trước khi đi làm, một bát lớn bột ngô thô cùng rau xanh bày trên chiếc bàn nhỏ là do Khúc Thanh Vũ trước đây mua vào buổi sáng.
Khúc Thanh Vũ nhào bột xong mới lấy giấy báo cũ ra hành lang nhóm lửa đun nước.
Trong thời gian chờ nước sôi, Khúc Thanh Vũ mới có thời gian chải chuốt lại những ký ức dư thừa trong đầu.
Cơ thể này cũng tên là Khúc Thanh Vũ, là con thứ ba của nhà họ Khúc.
Người ba Khúc Đại Lực bốn mươi ba tuổi là chủ nhiệm sản xuất phân xưởng hai của xưởng cơ khí gần đây.
Người mẹ Vương Hồng Mai bốn mươi tuổi là công nhân xưởng dệt.
Trong nhà ngoài Khúc Thanh Vũ ra còn có ba đứa con, con cả Khúc Kiến Quốc hai mươi mốt tuổi hiện đang làm lính trong bộ đội, đã mấy năm không về.
Con thứ hai Khúc Thanh Nhã mười chín tuổi, tốt nghiệp cấp ba đang ở nhà chờ việc.
Con thứ ba là Khúc Thanh Vũ hiện tại, mười bảy tuổi cũng tốt nghiệp cấp ba.
Nguyên chủ có thể học đến tốt nghiệp cấp ba toàn bộ là do tự mình cầu xin, cô có thành tích tốt có thể khiến Khúc Đại Lực nở mày nở mặt.
Cho dù cô phải đi học Vương Hồng Mai cũng không từ bỏ việc bóc lột cây cải trắng nhỏ nguyên chủ này, việc nhà toàn bộ đều do nguyên chủ làm, không làm thì đừng hòng tiếp tục đi học.
Nguyên chủ biết chỉ có đọc nhiều sách mới có thể thay đổi số phận cho nên cắn răng kiên trì.
Con thứ tư Khúc Kiến Quân năm nay mười bốn tuổi, vẫn đang học cấp hai.
Hôm nay trường nghỉ học, buổi sáng Vương Hồng Mai đưa cho Khúc Thanh Vũ mấy hào đi mua thức ăn, Khúc Kiến Quân muốn ra ngoài chơi bời đã nhắm vào mấy hào này nên xảy ra tranh chấp với Khúc Thanh Vũ trước đây.
Nguyên chủ vốn đã gầy yếu bị Khúc Kiến Quân đẩy một cái liền vừa vặn đập đầu vào góc bàn.
Khúc Kiến Quân mặc kệ nguyên chủ ra sao, cậu ta lấy được tiền liền ra khỏi cửa không thấy bóng dáng.
Khúc Thanh Vũ trước đây cứ như vậy mà chết, đổi lại là Khúc Thanh Vũ hiện tại.
Khúc Thanh Vũ đưa tay sờ sờ vết máu đóng vảy trên trán, ánh mắt cô lạnh lẽo, đã dùng cơ thể của nguyên chủ, cô đương nhiên phải báo thù cho nguyên chủ.
Trong nhà có mấy đứa con mà chỉ có nguyên chủ là cây cải trắng nhỏ, chuyện này nghĩ thế nào cũng thấy không đúng.
Nếu nói vợ chồng Khúc Đại Lực trọng nam khinh nữ, nhưng Khúc Thanh Nhã lại sống tốt hơn nguyên chủ không chỉ một chút.
Nói không chừng trong chuyện này còn có nội tình mà người khác không biết.
Chưa đầy nửa tiếng, Khúc Thanh Vũ đã nấu xong bữa tối.
Những người khác trong nhà này cũng lục tục trở về.
Khúc Đại Lực vừa về đến nhà Vương Hồng Mai liền từ trong phòng đi ra ân cần nhận lấy chiếc cặp táp trong tay ông ta, “Tối nay ăn gì?”
Vương Hồng Mai liếc ông ta một cái, “Còn có thể có gì, bánh bột ngô ăn kèm thức ăn phụ.”
Khúc Đại Lực nghe xong nhíu chặt mày, “Sao không có thịt, Tiểu Quân đang tuổi lớn ngày nào cũng ăn thế này sao được.”
Vương Hồng Mai giả vờ trách móc, “Tôi còn không biết sao, trong nhà bây giờ bao nhiêu người ăn uống chi tiêu không nhỏ, tiền lương và tem phiếu tháng này còn chưa tới tay, mấy ngày nữa mới có thể mua chút thịt về cải thiện bữa ăn.”
Khúc Đại Lực thở dài, “Bà nói đúng, chuyện trong nhà vẫn là bà xem xét sắp xếp đi.”
Vương Hồng Mai đáp một tiếng, “Ông Khúc ông ngồi nghỉ một lát đi, lát nữa là ăn cơm rồi.”
Khúc Đại Lực không tiếp lời, ông ta vẹo mông ngồi xuống ghế sô pha nghỉ ngơi.
Khúc Thanh Nhã và Khúc Kiến Quân cùng nhau trở về, hai người đều không để mắt đến Khúc Thanh Vũ đang bận rộn ngoài hành lang, lúc về đến nhà ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có.
Khúc Thanh Vũ cười lạnh một tiếng, địa vị của nguyên chủ trong cái nhà này đúng là không bằng con chó.
Bữa tối rất nhanh được dọn lên bàn, Khúc Thanh Vũ im lặng cúi đầu ngồi ở trong góc.
Khúc Kiến Quân ngồi xuống nhìn thấy đồ ăn trên bàn liền lộ ra vẻ mặt bất mãn, cậu ta phàn nàn,
“Mẹ, nhà mình bao lâu rồi chưa được ăn thịt, ngày nào cũng bánh bột ngô với dưa muối, chẳng có tí dinh dưỡng nào, ăn thế này bao giờ con mới cao lên được!”
Khúc Thanh Nhã tuy không nói gì, nhưng trên mặt cô ta tràn đầy vẻ đồng tình.
Khúc Đại Lực xót con trai út liền nói, “Đừng ồn ào nữa ăn cơm đàng hoàng đi, ngày mai đi mua chút thịt về cho con giải thèm trước.”
Ông ta nói rồi nháy mắt với Vương Hồng Mai, Vương Hồng Mai cười đáp, “Ngày mai sẽ mua, Tiểu Quân con ăn cơm đàng hoàng đi nhé.”
Vương Hồng Mai nói rồi lại bắt đầu chia bánh bột ngô, bánh bột ngô to bằng nắm tay tổng cộng có tám cái, Khúc Đại Lực hai cái, Khúc Kiến Quân hai cái, Vương Hồng Mai và Khúc Thanh Nhã mỗi người một cái rưỡi.
Cái nhỏ nhất còn lại mới là của Khúc Thanh Vũ, cho dù là cái nhỏ nhất còn bị Vương Hồng Mai bẻ đi một miếng cho Khúc Kiến Quân, Khúc Thanh Vũ ăn được lại càng ít hơn.
Khúc Thanh Vũ cũng không phải là nguyên chủ, cô đưa tay liền móc từ trong bát Khúc Kiến Quân ra một cái bánh bột ngô nguyên vẹn cắn một miếng.
Động tác của cô quá đột ngột những người khác trên bàn đều không kịp phản ứng.
Đợi Khúc Thanh Vũ gặm xong một cái bánh bột ngô Khúc Kiến Quân mới gầm lên, “Cái đồ bồi tiền nhà mày muốn chết à, dám cướp đồ ăn trong bát tao.”
Vương Hồng Mai đập tay xuống bàn, hung thần ác sát bắt đầu chửi, “Con ranh chết tiệt mày là ma đói đầu thai hả mà dám cướp đồ ăn, cả ngày ở nhà ăn bám còn đòi ăn nhiều thế, ngày mai mày đừng hòng ăn cơm!”
Bà ta vốn còn định cầm đũa đánh vào tay Khúc Thanh Vũ, nhưng Khúc Thanh Vũ động tác cực nhanh né tránh nên bà ta không thực hiện được.
Khúc Đại Lực luôn sĩ diện, sống trong khu nhà tập thể cách âm vốn đã không tốt, lúc này lại là giờ cơm nhà nhà đều đang ăn tối.
Ông ta không muốn làm ầm ĩ lên bị người khác nói vợ chồng họ ngược đãi con cái, liền trầm giọng nói, “Được rồi, đều ngồi xuống ăn cơm cho tôi, ầm ĩ lên còn ra thể thống gì.”
Vương Hồng Mai và Khúc Kiến Quân đều trừng mắt nhìn Khúc Thanh Vũ một cái mới ngoan ngoãn ngồi xuống ăn cơm.
Khúc Thanh Vũ phớt lờ ánh mắt của hai người cầm cái bánh bột ngô còn lại ra góc từ từ ăn.
Vương Hồng Mai còn sợ Khúc Kiến Quân ăn không no liền đưa nửa cái bánh bột ngô trong bát mình ra.
Sau bữa tối, Khúc Kiến Quân ra ngoài chơi, Khúc Đại Lực chắc là mệt rồi cũng về phòng nghỉ ngơi.
Vương Hồng Mai bực dọc quát, “Con ranh chết tiệt nhớ dọn bát đũa trên bàn đi rửa.”
Khúc Thanh Vũ từ chối ngay tại chỗ, “Tôi không, dựa vào đâu mà việc nhà toàn là tôi làm, chị hai cả ngày cứ như người không có việc gì chỉ biết ra ngoài chơi!”
“Mày còn dám cãi lại, mày và chị hai mày có thể giống nhau sao? Hôm nay việc này mày rốt cuộc có làm hay không!”
Vương Hồng Mai nói rồi liền cầm lấy cây chổi lông gà đặt trên bàn sát tường.
Khúc Thanh Nhã nghe thấy tên mình tức giận trừng mắt nhìn Khúc Thanh Vũ, con ranh chết tiệt còn muốn kéo mình xuống nước.
Hừ, căn bản là không thể nào! Mẹ sẽ không tha cho nó đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)