Triệu Vĩ nói chuyện với âm lượng không hề nhỏ, cốt là để cho những người xung quanh nghe thấy, nhằm tận hưởng cảm giác thỏa mãn khi đón nhận những ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị của người ngoài.
Loại đàn ông vừa đạo đức giả lại vừa thích khoe mẽ hư vinh như thế này, dẫu có dâng đến tận miệng cho không cô cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.
Thẩm Minh Ngọc không thể nào kiên nhẫn ngồi thêm một giây một phút nào nữa, cô dứt khoát đứng bật dậy, cầm lấy chiếc túi xách của mình rồi quay người bước thẳng ra ngoài.
"Ơ, đồng chí Thẩm..."
Triệu Vĩ vội vàng muốn vươn tay giữ người lại, nhưng nụ cười trên gương mặt Thẩm Minh Ngọc đã sớm thu lại từ lúc nào. Toàn thân cô toát ra khí chất cao quý, lạnh lùng bẩm sinh, khiến anh ta bỗng chốc cảm thấy tự ti hèn mọn, căn bản không đủ can đảm bước lên cản đường.
Anh ta thực sự không tài nào ngờ tới, ngay cả người nhà anh ta cũng chẳng hề hay biết chuyện anh ta đã có người yêu, vậy mà Thẩm Minh Ngọc chỉ mới gặp anh ta lần đầu tiên đã nhìn thấu tất cả.
Chẳng lẽ nhà họ Thẩm đã cho người điều tra gốc gác của anh ta từ trước? Nhưng ngẫm lại cũng thấy vô lý, nếu đã điều tra ra rồi thì việc gì còn để Thẩm Minh Ngọc đến đây gặp anh ta làm gì nữa?
Thế nhưng đã có người yêu rồi mà còn mò ra ngoài đi xem mắt, đây chẳng phải là loại người trơ trẽn, khiến người khác buồn nôn hay sao?
Hành vi trơ tráo ấy lập tức khiến những người xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán, chỉ trỏ thẳng mặt anh ta.
Triệu Vĩ bẽ mặt không chịu nổi chỉ muốn nhanh chóng chuồn đi cho rảnh nợ, nhưng đồ ăn đã gọi ra bàn rồi thì không thể lãng phí được.
Trước khi cắm đầu chạy, anh ta vội vàng mở chiếc cặp lồng nhôm thoăn thoắt gạt hết thức ăn thừa vào trong, đoạn mới xách cặp lồng co giò chạy trối chết.
Sau khi bước ra khỏi quán ăn, Thẩm Minh Ngọc dự định ghé qua cửa hàng thực phẩm phụ mua một chuyến đồ.
Vừa đi tới gần cửa tiệm, từ phía xa bỗng truyền đến những tiếng bước chân dồn dập, hỗn loạn, xen lẫn vài tiếng la hét thất thanh vì kinh hãi, nghe như thể đang có kẻ điên cuồng tháo chạy.
Chỉ trong chớp mắt, một người đàn ông mặc bộ quần áo công nhân màu xanh đậm đã hớt hơ hớt hải lao vụt tới. Một tay hắn đút sâu vào túi quần, lớp vải túi quần co rúm lại, dễ dàng nhận thấy bàn tay bên trong đang gắt gao siết chặt một vật gì đó rất có lực.
Bám sát ngay phía sau hắn là một người đàn ông mặc quân phục đuổi theo không rời nửa bước.
Không chỉ có vậy, ở vài hướng đối diện với hắn cũng đồng loạt có người đang dốc sức bủa vây lao tới.
Theo sát sau những người đó là các chiến sĩ công an mặc cảnh phục, miệng không ngừng hô lớn yêu cầu bọn họ dừng lại đầu hàng.
Hướng tháo chạy của tên mặc đồ công nhân màu xanh lại vừa vặn nhắm thẳng vào lưng Thẩm Minh Ngọc. Đến khi cô nhận ra có điều bất thường thì tên công nhân kia đã áp sát ngay sau lưng cô chừng hai bước chân.
Quần chúng xung quanh thấy cảnh tượng ngàn cân treo sợi tóc liền hốt hoảng hét lớn: "Đồng chí nữ, cẩn thận!"
Thẩm Minh Ngọc vừa kịp quay đầu lại, tên công nhân kia đã sải vài bước dài lao vụt tới, cánh tay thô bạo siết chặt lấy cổ cô, một lưỡi dao sắc lẹm lập tức kề sát vào da thịt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
