Sao không tức giận cho được?
Chiếc tai đầy máu trên mặt đất như đang thách thức hắn.
Một bên tai của hắn đã bị thằng nhãi ranh kia cắn đứt lìa!
Đột nhiên từ đống rác nhảy ra một con chó hoang lông thưa thớt, nó ngậm lấy chiếc tai trên đất rồi phóng đi mất!
Bàn Tử đuổi theo không kịp, chửi ầm lên: "Mẹ nó! Con chó hoang chết tiệt! Để ông đây bắt được, ông đây nấu súp mày!"
"Anh Bàn, bên này có vết máu." Có người chỉ về hướng ngược lại.
"Lục soát cho tao! Bọn chúng chạy không xa đâu!"
Tiếng bước chân hỗn độn dần khuất xa.
Sau đống rác, khe tường chật hẹp chỉ đủ chứa một người.
Hai người áp sát vào nhau, quần áo dính chặt, không còn khe hở, chật đến mức xoay người cũng khó.
Mộ Nam Chi thấp hơn anh nửa cái đầu, bên tai cô văng vẳng tiếng thở gấp của chàng trai.
Cô cúi đầu giấu vào cổ anh, làn da anh nóng bỏng.
Phó Cẩn Xuyên người cứng lại.
Anh cụp mắt nhìn mái đầu lơ thơ này, đôi mắt u ám lóe lên vẻ hứng thú nhưng đáy mắt vẫn lạnh như băng.
Hay hôm nay bất kỳ ai ở đây, cô cũng sẽ ôm?
Trong đôi mắt đen kịt của Phó Cẩn Xuyên ẩn chứa sự tàn bạo điên cuồng như muốn hủy diệt tất cả.
Chàng trai bặm trợn liếm mép, máu trên môi bị anh nuốt vào.
Anh đưa tay nâng cằm cô gái lên, cười lạnh: "Sao? Thích ông đây à?"
Mộ Nam Chi bị ép ngẩng mặt, đôi mắt long lanh ngấn nước, hàng mi dài khẽ rung, trên gương mặt trong trẻo xinh đẹp, khóe mắt đỏ lên như phấn son.
Đồng tử chàng trai co rụt lại, đầu ngón tay run nhẹ, yết hầu lăn một cái.
Vẻ mặt tội nghiệp này đúng là khiến người ta muốn bắt nạt cô thật mạnh!
Anh rút tay về, nắm chặt bên hông, khinh bỉ cười nhạt, ánh mắt âm trầm: "Không hổ là hotgirl trường, mặt mũi đúng là đẹp thật."
"Không biết trên giường đã thử với ai chưa?"
"Có muốn ông đây..."
Cô khàn giọng gọi tên anh, mắt đỏ hoe, vừa tủi thân vừa đáng thương: "A Cẩn."
Câu nói tiếp theo khiến người chàng trai cứng đờ, lần đầu tiên, những lời tục tĩu trong miệng anh bỗng dưng nuốt chửng vào trong.
Anh không thốt nên lời.
Cô nhìn anh với ánh mắt đỏ hoe như vậy để làm gì?
Phó Cẩn Xuyên khẽ nhếch mép cười lạnh lùng, trông anh giống một người tử tế lắm sao?
Đối với những phụ nữ chủ động tiếp cận, Phó Cẩn Xuyên chưa bao giờ tỏ ra lịch sự.
Những người phụ nữ này, không ngoài mục đích là do nhà họ Phó cử đến để quyến rũ anh. Đã dám nghĩ đến ý đồ không nên có với anh thì phải trả giá gấp ngàn lần!
Từ trước đến nay Phó Cẩn Xuyên anh chưa bao giờ là người hiền lành dễ bắt nạt, một khi rơi vào tay anh.
Hừ...
Phó Cẩn Xuyên ghét phụ nữ.
Người mẹ của anh, sau khi bám được người đàn ông giàu có đã chê bố anh nghèo khó, chê anh là gánh nặng cản trở cuộc sống tốt đẹp hơn của bà ta. Bà ta bỏ rơi Phó Cẩn Xuyên khi anh mới tám tuổi giữa phố, quay lưng bước lên xe người đàn ông khác.
Chiếc xe sang trọng đó.
Cả Đồng Thành không tìm ra chiếc thứ hai.
Chẳng trách người phụ nữ kia có thể dễ dàng ra đi như vậy.
Người đàn ông bước xuống xe, ánh mắt đầy thách thức cúi xuống xoa đầu anh, quay sang nói với người phụ nữ: "Đây là thằng nhóc con của em à?"
Người phụ nữ cúi đầu ngoan ngoãn, mặt đỏ bừng tiến lên vòng tay qua cánh tay người đàn ông: "Cẩn Xuyên, gọi bố đi."
Tiểu Phó Cẩn Xuyên cắn một cái thật mạnh vào tay người đàn ông, nhận ngay cái tát từ mẹ mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

