Bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc, dịu dàng.
Mộ Nam Chi nằm sấp trên bàn, yếu ớt như không còn sức sống, chậm rãi nâng đầu dậy, từ từ mở mắt.
Nhìn xung quanh, dường như cô đã quay trở lại khoảng thời gian mới vào đại học.
Trong mắt cô thoáng qua sự mơ hồ và trống rỗng.
Mộ Nam Chi đưa đôi tay mềm mại, trắng trẻo của mình ra, khẽ nheo mắt.
Dưới ánh mặt trời, bàn tay cô mảnh mai thon dài, trắng mịn như ngọc.
Không có bất kỳ vết thương nào.
Hoàn toàn lành lặn.
Ánh mắt cô quét qua mọi thứ trong lớp học, những người quen thuộc, những gương mặt quen thuộc, những giờ học đại học quen thuộc.
Ngày hôm nay khi cô mở mắt ra, cô đang ngồi trong phòng học của đại học.
Năm nay cô vừa mới vào năm nhất, lớp một, khoa Toán.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời rực rỡ, tiếng ve kêu râm ran lọt vào tai, làn gió nhẹ lướt qua, không nóng cũng không lạnh.
“Nam Chi, cậu sao vậy?” Ôn Noãn lo lắng đưa tay sờ trán cô.
“Có phải bị sốt không?” Cô ấy khẽ nói.
Mộ Nam Chi chớp chớp mắt, hơi nghiêng đầu, đôi mắt trong veo, xinh đẹp và thuần khiết.
“Noãn Noãn.”
“Ừ?”
“Cho tớ nhéo một cái.”
“Làm gì? Á, đau quá!!”
Ôn Noãn kêu lên một tiếng, cả người giật lùi về sau.
Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt Mộ Nam Chi lóe lên ánh nước lung linh.
Thật quá chân thực.
Có cảm giác.
Cô nhóc ngốc nghếch này, da thịt vẫn mềm như thế.
Ôn Noãn ôm cánh tay, vẻ mặt tủi thân nhìn cô: “Cậu nhéo tớ làm gì?”
Mộ Nam Chi vươn tay nhéo má cô ấy, sau đó ôm cô vào lòng, mỉm cười nói: “Vì cậu đáng yêu.”
Người bạn thân duy nhất của cô, Ôn Noãn đơn thuần và đáng yêu.
Kiếp trước Ôn Noãn không ưa Mộ Tuyết, cả hai vốn chẳng hợp nhau, luôn đối đầu, thậm chí từng nói với Mộ Nam Chi rằng...
Cô ấy không thích Mộ Tuyết, không thích chính là không thích, không có lý do.
Trước mặt Mộ Nam Chi, Mộ Tuyết luôn mang dáng vẻ yếu đuối, đi vài bước cũng thở dốc, nói chuyện với cô lúc nào cũng dè dặt lấy lòng.
Bố mẹ từng nói với cô, em gái cô sức khỏe yếu, khi sinh cô, mẹ đã kiệt quệ, đến lúc sinh Mộ Tuyết thì không chịu nổi nữa, bệnh tim của cô ta là bệnh bẩm sinh.
Họ bảo cô phải chăm sóc em gái nhiều hơn.
Có một lần Mộ Nam Chi suýt bị xe tông chết, chính Mộ Tuyết đã bất ngờ xuất hiện đẩy cô ra, sau đó cô ta phải nằm viện ba tháng, suýt nữa không qua khỏi.
Tài xế khi đó chết ngay tại chỗ.
Cô có thể tàn nhẫn với bất kỳ ai, nhưng riêng với em gái mình, cô luôn bảo vệ hết lòng.
Mộ Nam Chi thấy em gái đáng thương, từ nhỏ không có bạn bè, lần đầu tiên đi nhà trẻ thì bị đẩy ngã xuống đất, phát bệnh tim, suýt mất mạng.
Cô thương Mộ Tuyết, cảm thấy cô ta rất đáng thương.
Vì vậy bất kể chuyện gì cũng che chở cô ta.
Vụ tai nạn năm đó, Mộ Nam Chi cảm thấy đó là lỗi của mình.
Cô gánh trách nhiệm này trên vai.
Nhưng bây giờ…
Thậm chí cô có lý do để nghi ngờ rằng vụ tai nạn đó là do có người sắp đặt!
Nhưng rất nhanh, cô đã thu lại cảm xúc.
Ôn Noãn bĩu môi, giọng mềm mại nói: “Cậu mới đáng yêu! Cả nhà cậu đều đáng yêu ấy!”
Ôn Noãn ghét nhất từ “đáng yêu”, bởi vì kiểu con gái như cô ấy không phải gu của người cô ấy thích. Bạn gái của Cố Cảnh Sâm, người mà cậu ta hẹn hò đều là những cô nàng tiểu yêu tinh giống như Mộ Nam Chi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

