Tư Tiểu Bạch méo miệng: "Mẹ kiếp, bảo người ta mặc quần áo, còn mình thì cởi trần ra dụ dỗ à!"
Tư Tiểu Bạch nhìn cô nhóc đang mắt sáng rực như đom đóm, mặt đầy khinh thường: "Em là người phụ nữ đầu tiên nhìn thấy cơ thể cậu ta đấy."
Thanh danh của Phó Cẩn Xuyên tiêu tan rồi.
Chà chà...
Mộ Nam Chi bĩu môi, cô không chỉ là người đầu tiên nhìn thấy cơ thể anh, mà còn là người đầu tiên "lên giường" với anh nữa!
Cô có tự hào không?
Không hề.
Cô gái mặc đồng phục đứng đó, mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm vào Phó Cẩn Xuyên.
Chàng trai đang cầm bông gòn xử lý vết thương.
Anh quay lưng lại với họ, ánh sáng mờ ảo chiếu lên khuôn mặt, mang theo chút tái nhợt bệnh hoạn.
Đau đến mức trán anh đầm đìa mồ hôi lạnh, rất đau, anh cắn chặt miếng vải, khóe môi run rẩy nhưng vẫn không thốt ra một tiếng.
Lưng trắng mịn của anh phủ đầy những vết thương gớm ghiếc, có vết do gậy đập, có vết do đá, có vết do dao cứa.
Nhìn chung rất không đẹp mắt, máu me đầm đìa, vết dao sâu, da thịt bị rách trông còn đáng sợ.
Mắt Mộ Nam Chi hơi đỏ lên.
Chắc là đau lắm.
Phó Cẩn Xuyên nhận ra sự khác thường phía sau, anh nhẹ nhàng quay người, thấy cô gái đứng đó mắt đỏ hoe, tay còn cầm một túi màu trắng.
"Nếu tôi không cho cô ấy vào, con nhóc này sẽ treo cổ trước cửa tiệm của tôi đấy."
Tư Tiểu Bạch hừ một tiếng, tuyệt đối không thừa nhận mình muốn ăn cua!
"Tôi còn phải giữ danh dự chứ!"
Phó Cẩn Xuyên nhìn vào món cua của anh ta, nhếch môi chửi: "Tư Tiểu Bạch, anh mất dạy vừa thôi!"
Một hộp cua mà đã mua chuộc được anh ta à!
Sau này bị bán đứng cũng không biết!
Đồ vô dụng!
Anh vừa định mặc áo vào, Mộ Nam Chi đã chạy đến, nắm lấy tay anh: "Đừng mặc vội, vết thương sẽ nhiễm trùng đấy."
"Để em giúp anh xử lý nhé."
Giọng cô dịu dàng, ngọt ngào, pha chút âm điệu trẻ con.
Nghe thật sướng tai.
Phó Cẩn Xuyên nhíu mày, thái độ lạnh nhạt khách sáo: "Không cần, cảm ơn."
Mộ Nam Chi tự nhiên ngồi xuống cạnh anh: "Đã đến rồi."
Cô ngẩng đôi mắt đẹp lên, thì thầm đầy uất ức: "Anh vẫn muốn đuổi em đi sao?"
Không đợi chàng trai mở miếng, Mộ Nam Chi nhanh tay cầm lấy chiếc bông gòn từ tay anh, chấm một ít cồn, nhẹ nhàng lau vết thương cho anh.
Mộ Nam Chi nhẹ nhàng đè lên vai anh, nói khẽ: "Đừng cử động."
"Không em sẽ làm anh đau đấy."
"Em sẽ nhẹ thôi."
Đôi bàn tay mềm mại chạm vào lưng, chàng trai cứng người.
Lực tay của con gái khác hẳn con trai, không hề thô lỗ, động tác rất nhẹ nhàng, tay chạm vào da thịt cũng mềm mại, chiếc bông gòn như một chiếc lông vũ, sợ làm anh đau.
Phó Cẩn Xuyên ngước mắt nhìn cô một cái rồi quay người đi, để mặc cô gái xử lý vết thương cho mình.
Chỉ là băng bó vết thương thôi mà.
Anh sợ gì chứ?
Phó Cẩn Xuyên chưa bao giờ chịu thiệt.
Những chỗ anh không với tới, cô đều có thể chạm tới, xử lý còn tốt hơn cả anh.
Mộ Nam Chi nhẹ nhàng đưa tay chạm vào vết rách, máu vẫn còn chảy, vết thương bị giãn ra, da thịt lộ ra trông đầy máu me và đáng sợ.
Mắt cô hơi đỏ lên, A Cẩn thời trẻ hẳn đã chịu nhiều khổ cực lắm.
Phó Cẩn Xuyên cảm nhận được bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đang vuốt ve vết thương của mình, thân hình anh cứng đờ, không dám động đậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

