Trên làn đường ô tô, một chiếc xe tải lao tới ầm ầm.
Hiện tại pháp lực Ôn Nhu đã mất hết, sợ hãi vội nghiêng người, hai chân trước ôm chặt lấy đầu Ninh Thần.
Ninh Thần cười khì.
Lần này là Bạch Miêu chủ động.
Anh không có ép buộc đâu nhé.
Hơn hai mươi phút sau.
Ninh Thần dẫn Bạch Miêu vào siêu thị.
Ôn Nhu ngồi xổm trên vai Ninh Thần, đã dần thích nghi nhưng vẫn rất tò mò, không ngừng nhìn ngó xung quanh.
Từ khi thương mại điện tử nổi lên, siêu thị làm ăn sa sút hẳn.
Ngay cả chuỗi siêu thị quốc tế nổi tiếng cũng kinh doanh ế ẩm.
Khách hàng là thượng đế.
Ninh Thần thuận lợi dẫn Bạch Miêu vào siêu thị.
Có lẽ vì trên vai đậu một chú mèo trắng diện mạo siêu phẩm, đi qua đâu cũng khiến người ta ngoái nhìn.
May mà Ninh Thần cao hơn mét tám, buổi sáng siêu thị chủ yếu là người già, tránh được cảnh Bạch Miêu bị cưng nựng.
Dù tu vi giảm mạnh nhưng vẫn có thể nhịn ăn, nên chuyện ăn uống với cô cũng chẳng quan trọng lắm.
Chỉ là cô cảm thấy khó hiểu.
Tại sao không thấy chủ quán đâu, mà hàng hóa trên kệ lại để mặc cho người ta tự do lấy?
Đột nhiên.
Đôi mắt Ôn Nhu sáng lên.
Phía trước không xa, trên quầy bày mấy con cua khổng lồ.
Cô cảm nhận được trong cơ thể chúng có chứa Ngọc Tinh cực hàn.
Ăn nó đi!
Đó hẳn là thứ cực kỳ bổ dưỡng!
"Meo..." Ôn Nhu khe khẽ kêu lên.
Nhưng Ninh Thần chẳng những không hiểu ý, ngược lại còn rẽ phải, đi vào giữa hai dãy kệ hàng.
Ôn Nhu sốt ruột.
Nhớ lại lời Ninh Thần nói trước đó: "Đợi chút nhé, vào siêu thị anh sẽ mua đồ ngon cho em."
Hắn không hiểu.
Vậy thì tự mình đi lấy vậy.
Ninh Thần đột nhiên cảm thấy vai nhẹ bẫng.
Anh quay đầu nhìn lại, Bạch Miêu đã nhảy xuống vai.
"Tiểu Bạch, đừng chạy lung tung!" Ninh Thần hoảng hốt, vội vàng đuổi theo.
Rẽ khỏi dãy kệ.
Ninh Thần nhìn thấy Bạch Miêu chạy thẳng đến khu đông lạnh, nhảy phốc lên rồi há mồm cắn chặt lấy một con cua hoàng đế khổng lồ!
Cua hoàng đế!
Ninh Thần tròn mắt kinh ngạc khi thấy Bạch Miêu ngậm con cua nhảy xuống, lôi lê cái xác to gấp mấy lần cơ thể nó, lảo đảo chạy về phía mình.
"Con mèo này của ai vậy?" Chị nhân viên hốt hoảng chạy tới, chặn đường Bạch Miêu đang ngậm cua.
Ninh Thần vội tiến lên, cười xin lỗi: "Xin lỗi chị, đây là mèo của em."
Chị nhân viên thở phào nhẹ nhõm.
Có chủ là được rồi.
Chị nhân viên liếc nhìn chàng trai điển hình trước mặt, rồi lại nhìn xuống Bạch Miêu.
Không những không tức giận, chị còn bật cười.
"Anh đẹp trai à, mèo của anh đẹp thật đấy, lại còn có mắt nhìn nữa. Đây là hàng mới về hôm qua, hôm nay đang khuyến mãi đặc biệt đấy, 299 một lạng."
Ninh Thần méo cả miệng.
Ước chừng con cua hoàng đế đông lạnh mà Bạch Miêu tha xuống ít nhất cũng trên mười lạng.
Cổ phiếu lỗ gần 4 vạn.
Số vốn trong tài khoản chỉ còn hơn 3 vạn.
Giờ đến đồ ăn gọi về còn chẳng dám gọi.
Huống chi là cua hoàng đế?
Ôn Nhu bị chặn lại.
Dù sao cũng có Ninh Thần ở đây nên cô chẳng bận tâm.
Thèm thuồng Ngọc Tinh cực hàn trong con cua lớn, cô ôm chặt nó rồi cắn xé tới tấp.
Ninh Thần cuống quýt, vội cúi xuống bế Bạch Miêu lên.
Ôn Nhu cắn chặt không chịu nhả.
Hai chân trước trắng muốt vẫn bám chặt lấy con cua hoàng đế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


