Phải một lúc sau ông ta mới hồi phục, miệng vẫn đầy máu, nở một nụ cười kinh dị với Dịch Hành rồi nói: “Cậu không thể đe dọa tôi. Không còn năng lực, sớm muộn gì tôi cũng chết trong Nhạc Viên, kéo theo cậu chết chung cũng không tồi.”
Người nhện tưởng rằng chạy trốn giả này sẽ hoảng loạn nhưng chỉ thấy Dịch Hành còn không thèm để mắt đến ông ta nữa, như thể ông ta chỉ là một con kiến không quan trọng, không cần bận tâm đến suy nghĩ của ông ta.
Ý nghĩ nực cười đó vừa xuất hiện, người đàn ông đã thấy Dịch Hành bước ngang qua mình, đi về phía... nhà bếp!
“Cậu định làm gì?”
Nghĩ đến những thứ trong nhà bếp, người nhện hoảng hốt, vội kéo lê cơ thể yếu ớt và tàn tạ đuổi theo.
Khi Dịch Hành bước vào bếp, khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp cũng thấy được khung cảnh bên trong.
Những cái kén khô héo màu trắng treo lủng lẳng từ trần nhà xuống che lấp ánh sáng, đổ bóng xuống tường, sàn nhà và đảo bếp tạo nên những mảng bóng đen dày đặc.
Mỗi cái kén được treo bởi một sợi tơ nhện trắng, gió từ cửa bếp làm cho những cái kén đung đưa, bóng của chúng cũng theo đó mà lay động tạo nên một khung cảnh đầy kinh dị.
Nhưng Dịch Hành chẳng hề để tâm đến cảnh tượng đáng sợ này.
Không có mùi hương ngọt ngào của tơ nhện, cậu không hứng thú.
Sau khi liếc nhìn sơ qua bố cục căn bếp, Dịch Hành bắt đầu rửa nồi một cách thành thạo.
Sau đó cậu đổ nửa nồi nước, đặt lên bếp gas và bật lửa đun.
Trong thời gian nước sôi, Dịch Hành đi đến bồn rửa chén, bắt đầu rửa những sợi Huyết Chu Ti.
[Cảnh này quen quá...]
[Tất nhiên rồi, đây là cảnh Dịch Hành nấu ăn hằng ngày trong các buổi phát sóng mà.]
[Một streamer ẩm thực xuất sắc, dù là trong trò chơi cũng không quên nấu nướng.]
[Chỉ có mình tôi nhớ đây là một trò chơi thoát hiểm sao?]
Dịch Hành đói lả rồi.
Kể từ khi đến đây, cậu đã tìm lối thoát rồi thu thập Huyết Chu Ti, tất cả đều tiêu tốn rất nhiều năng lượng.
Cậu đói kinh khủng, không có chìa khóa nên không thể rời khỏi đây, mà mớ tơ nhện này lại vô cùng thơm ngon.
Hay là... ăn luôn trong trò chơi này vậy.
Không thể ăn đồ sống trước mặt người khác nhưng nếu cậu nấu chín mớ Huyết Chu Ti này thì không còn là đồ sống nữa.
Tiếng nước sôi vang lên, Dịch Hành mở nắp nồi rồi cho mớ Huyết Chu Ti đã rửa nhiều lần nhưng vẫn đỏ tươi như cũ vào nồi.
“Cậu điên rồi sao?!”
Người nhện khó khăn lắm mới bò đến cửa bếp, mà khi nhìn thấy cảnh này, ông ta lập tức hét lên không màng đến vết thương.
Đó là Huyết Chu Ti của ông ta mà!
Đó là 22 sợi Huyết Chu Ti mà ông ta đã dồn hết tâm huyết nuôi dưỡng, là năng lực mà ông ta thức tỉnh.
Sao có thể đối xử với năng lực như vậy được?!
Mắt người nhện đỏ rực vì tức giận, lại ho ra thêm mấy ngụm máu.
Dịch Hành không thèm để ý đến ông ta.
Nhìn những sợi Huyết Chu Ti trong nồi đang dần nở ra như những sợi bún mỏng, tỏa ra mùi hương đậm đà hơn, cậu nheo mắt lại, gần như say mê khi hít thở hương thơm ngào ngạt đó.
Quá thơm! Cậu chưa từng ngửi thấy mùi thức ăn nào hấp dẫn đến thế, chỉ ngửi thôi cũng có thể tưởng tượng ra hương vị tuyệt vời của sợi Huyết Chu Ti này.
Nước nhanh chóng sôi lại.
Dịch Hành thành thạo rắc muối và gia vị vào, khuấy đều một chút sau đó cậu lấy bát đũa đã chuẩn bị sẵn và vớt ra những sợi Huyết Chu Ti trong suốt đỏ hồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
