Ninh Dung chỉ xem người đàn ông trung niên trước mặt là NPC, cô giơ tấm thư mời chơi game lên, trả lời: "Đúng vậy."
Người đàn ông trung niên hơi ngạc nhiên trước giọng điệu bình tĩnh của cô: "Cô... cô không thấy căng thẳng sao?"
Ninh Dung cười lạnh một tiếng.
Căng thẳng?
Không, trong lòng cô lúc này đầy lửa giận! Giống như một ngọn núi lửa sắp phun trào, nham thạch có thể bắn ra bất cứ lúc nào. Cô có thể chịu đựng sự bận rộn của Chu Ngộ Cảnh nhưng cô không thể chịu đựng sự lừa dối của anh!
Cô còn phải đi tìm phòng 103, không rảnh hàn huyên với người đàn ông trung niên này, cô hững hờ nói: "Chúc chúng ta đều chơi thật tận hứng."
[Chơi thật tận hứng? Đúng là lời từ biệt đặc biệt.]
[Tính đến hiện giờ hình như cô ta là người chơi đầu tiên nói như vậy, thật thú vị.]
[Mong là mạng của cô ta cũng cứng như cái miệng của cô ta vậy.]
[Để tôi xem kẻ đen đủi mới này tên là gì. Chờ đã... Chu Ngộ Cảnh? Cô ta cũng tên là Chu Ngộ Cảnh sao?]
[Rõ ràng là không phải rồi, vậy là cô ta cầm thư mời chơi game của Chu Ngộ Cảnh rồi đến đây à?]
[Tôi hiểu rồi, chắc hẳn là một kẻ đen đủi không biết bản chất của trò chơi, chắc cô ta tưởng đây là trò chơi mật thất nhập vai gì đó. Mặc niệm cho cô ta một giây.]
[Chỉ có tôi tò mò cô ta và Chu Ngộ Cảnh có quan hệ gì không?]
Ninh Dung chẳng mấy chốc đã tìm thấy phòng 103, trông chỉ như một cánh cửa sắt bình thường, hiệu quả cách âm lại tốt đến bất ngờ, ít nhất là khi cô đứng ngoài cửa không nghe thấy âm thanh kỳ lạ nào từ bên trong.
Vậy sau cánh cửa này sẽ là cái gì? Cô sẽ nhìn thấy cảnh tượng như thế nào?
Ninh Dung hít sâu một hơi, vươn tay vặn tay nắm cửa với vẻ mặt bình tĩnh. Trong tiếng hét chói tai đầy khoa trương của người đàn ông trung niên cứ đi theo cô, cô hờ hững mở cửa ra.
Ngay khoảnh khắc mở cửa, ba chữ "Chu Ngộ Cảnh" trên tấm thư mời chơi game trong tay cô, tại một thời điểm nào đó, đã vặn vẹo biến hình, biến thành "Ninh Dung".
-
Đến khi Ninh Dung mở mắt ra lần nữa, thời gian đã đến buổi tối và cô cũng đã được chuyển từ tòa nhà công nghiệp trông có vẻ lâu đời kia đến một ngọn núi hoang. Trong lúc cô hơi nhíu mày suy nghĩ xem đã xảy ra chuyện gì, trước mặt cô hiện lên từng dòng chữ.
"Họ tên: Ninh Dung.
Thân phận trò chơi: Phú hào tàng hình.
Giải thích: Cách ăn mặc của bạn trông rất bình thường, cả ngày xuất hiện trước mặt mọi người với những bộ quần áo rẻ tiền, thực chất lại là một đại phú hào sở hữu mấy chục căn nhà cho thuê.
Kỹ năng có thể mở khóa: Có tiền mua tiên cũng được; Dùng tiền đập người; Cho ngươi năm chục triệu, bây giờ cho ta...
Ghi chú: Kỹ năng kết hợp với tiền mặt để sử dụng, hiệu quả tăng gấp bội."
Ninh Dung: "..."
Cô đại khái đã biết có một số chuyện không giống như cô dự đoán rồi. Đến lúc này, trong lòng cô, lửa giận cũng đã gần như tan biến hết. Vấn đề lớn nhất đặt ra trước mắt cô hiện giờ là: thân phận và kỹ năng này là gì? Có tác dụng gì? Trò chơi này rốt cuộc có tính chất thế nào?
Khi Ninh Dung đang thích nghi với cảnh tượng trước mắt, một tiếng kinh hô nhỏ đột nhiên vang lên bên cạnh cô: "Ơ? Chu Ngộ Cảnh?"
Cô đột ngột quay đầu và một chiêu cầm nã trực tiếp khóa chặt cổ tay đối phương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)