"Tút... tút..."
"Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau..."
Trong điện thoại vang lên âm báo bận và lời thông báo quen thuộc.
Đây là cuộc điện thoại thứ bảy mà Ninh Dung gọi cho bạn trai Chu Ngộ Cảnh trong ngày hôm nay.
Nhưng mấy tiếng đồng hồ trôi qua, điện thoại vẫn không có ai nhấc máy.
Đây không phải lần đầu tiên Chu Ngộ Cảnh không nghe điện thoại. Nghĩ đến đủ loại biểu hiện khác thường của đối phương trong một tháng qua, trong lòng Ninh Dung dấy lên đủ loại suy đoán.
Anh ta ba ngày hai bữa không thấy đâu, trong đó khả năng lớn nhất chính là Chu Ngộ Cảnh đã thay lòng đổi dạ. Bởi vì anh bận ở bên tình mới nên mới không có thời gian đoái hoài đến cô người yêu cũ kỹ này.
Ninh Dung và Chu Ngộ Cảnh bên nhau từ năm hai đại học, chính anh là người tỏ tình với cô trước. Năm nay là năm thứ ba họ bên nhau. Gần đến lúc tốt nghiệp, thời gian này, Ninh Dung vẫn luôn bận rộn nộp hồ sơ, tìm việc ở quê và yêu xa Chu Ngộ Cảnh. Cũng chính từ khi họ bắt đầu yêu xa, Chu Ngộ Cảnh bắt đầu thỉnh thoảng lại mất liên lạc.
Lúc đầu cô cũng từng lo lắng. Lo lắng liệu Chu Ngộ Cảnh có gặp chuyện gì không nên mới không nghe máy được vì vậy cô còn gọi điện cho bạn thân của anh.
Nhưng không lâu sau, Chu Ngộ Cảnh lại lành lặn xuất hiện trước mặt cô. Không sứt mẻ tay chân, cũng không gặp tai nạn xe cộ, cơ thể cực kỳ khỏe mạnh, càng không gặp phải chuyện gì khác. Cô cũng nhiều lần hỏi Chu Ngộ Cảnh có gặp khó khăn gì không, tại sao luôn không liên lạc được nhưng lần nào Chu Ngộ Cảnh cũng nói không sao, sau đó lại bám lấy cô, dính lấy cô, khiến cô không còn tâm trí đâu mà hỏi chuyện khác nữa.
Giờ nghĩ lại, lúc đó Chu Ngộ Cảnh quấn quýt như vậy, nhiệt tình như vậy, có lẽ chỉ vì trong lòng anh ta cảm thấy có lỗi với cô!
Chứ không phải là nỗi nhớ nhung như cô lầm tưởng trước đó!
Cũng đúng, cô ở ngay thành phố lân cận, chỉ mất chưa đầy một tiếng rưỡi đi xe. Nếu Chu Ngộ Cảnh nhớ cô, bất cứ lúc nào cũng có thể lái xe đến tìm cô. Nhưng trong một tháng này, anh chỉ tìm cô hai lần! Mỗi lần cũng chỉ gặp gỡ ngắn ngủi một tiếng đồng hồ, sau một tiếng anh liền vội vàng rời đi.
Chu Ngộ Cảnh có bí mật.
Đây là điều chắc chắn.
Chỉ là không biết bí mật này là gì thôi.
Sau khi cuộc gọi tự động lại kết thúc, Ninh Dung không thể chịu đựng nổi nữa.
Hôm nay cô nhất định phải qua đó xem xem, rốt cuộc Chu Ngộ Cảnh đang làm gì!
Cô và Chu Ngộ Cảnh từ năm ba đã dọn ra khỏi trường để sống chung, tiền thuê nhà và tiền điện nước đều do Chu Ngộ Cảnh chi trả. Chi tiêu của hai người lớn khiến sinh hoạt phí của Chu Ngộ Cảnh không đủ dùng, cuối tuần anh ta đều sẽ đi làm thêm kiếm tiền.
Vừa vào đến phòng thuê, Ninh Dung liền nhìn quanh một lượt.
Trong tủ giày đều là giày của cô, được xếp đặt gọn gàng, đồ dùng sinh hoạt của cô cũng đều ở đó, không xuất hiện đồ dùng sinh hoạt mới của bất kỳ người phụ nữ nào khác. Căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, trên sàn nhà cũng không có sợi tóc dài nào không phải của cô. Trong tủ quần áo ở phòng ngủ, cũng toàn là quần áo của cô.
Phòng thuê không khác mấy so với một tháng trước. Trong lòng cô, cơn giận hơi giảm xuống một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)