Diệp Kiều cúi đầu nhìn gà rừng trong tay, có chút hiểu ra vì sao có thứ đi theo mình.
Xem ra là bị mùi máu tươi của gà rừng hấp dẫn đến.
Thật ra cô không phải không biết đạo lý này, có điều hiện tại không có nhiều điều kiện, cô không có khả năng giống như lúc trước bỏ gà vào không gian hoặc túi trữ vật.
Trong sọt có thảo dược và nấm hương đã gần đầy không thể chứa thêm đồ được nữa.
Cô đành phải xách gà trên tay.
Ở đây không tính là sâu trong rừng, dã thú ít, cho nên cô mới không cố kỵ, không ngờ vẫn hấp dẫn dã thú đến.Hơn nữa còn lặng lẽ đi theo một đường, nếu không phải trực giác của cô nhạy bén thì chỉ sợ không thể phát hiện ra.
Xem ra vật đi theo cô rất gian xảo.
Cô dừng lại, vật kia cũng dừng lại, chắc chắn đang núp ở đâu đó.Hiện tại Diệp Kiều chỉ là một người phàm, vật kia không động cô sẽ không biết được vị trí cụ thể, có điều chỉ cần cô động thì vật kia sẽ động theo.
Khi đó chắc chắn có thể phát hiện được vị trí cụ thể.
Đợi xác định xung quanh không có con sói khác, Diệp Kiều mới thở phào một cái.Cô nhìn con sói bẩn phía trước, gầy yếu hơn sói bình thường, có lẽ bị tộc cô lập đuổi ra khỏi đàn, mới độc lai độc vãn kiếm ăn ở trong khu vực tương đối gần bìa rừng, nên mới đúng lúc đi theo cô.Diệp Kiều xác định sói xám không có đồng bạn liền động thủ.
Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh, chuẩn xác phi dao bổ củi về phía cổ của con sói, muốn dùng một chiêu giết sói như giết gà rừng vừa nãy, lưu loát sạch sẽ giải quyết sói xám.Có điều sói đương nhiên thông minh hơn gà, cộng thêm lúc Diệp Kiều biến mất thì nó đang trong trạng thái cảnh giác.
Lúc dao bay đến sói xám đã né kịp, cơ thể nhảy sang bên, dao không chém trúng cổ sói mà chỉ sượt qua lưng sói, máu tươi bắn ra, một vết dao sâu tạo thành, nhưng không đủ chí mạng.Quăng dao ra đồng nghĩa vị trí của Diệp Kiều bị bại lộ, sói xám bị thương không nhẹ, lập tức điên cuồng lên.
Đôi mắt đỏ ngầu nhìn về phía Diệp Kiều, mang theo sát ý khát máu.
Trong mắt nó Diệp Kiều là con mồi rất nhỏ yếu, nó sao có thể cho phép mình bị một nhân loại yếu ớt làm tổn thương, nó muốn xé xác tên nhân loại này..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
