Mùa hè năm 1977, nhà ăn Nhà máy Cơ khí số Ba thủ đô.
Đúng lúc tan ca, công nhân trong nhà máy bưng cà mèn xếp hàng nhận cơm.
Giữa hàng người dài dằng dặc có một nữ công nhân dáng người cao ráo. Bộ quần áo lao động mặc trên người cô không hề đơn điệu, xuề xòa như những người khác, ngược lại còn tôn lên đường cong trước lồi sau cong vô cùng nổi bật.
Thế nên khi cô đứng trong hàng, ánh mắt của mấy nam đồng chí phụ trách phát cơm cứ như có như không lướt qua người cô.
Giang Thư Đường đương nhiên cũng cảm nhận được, nhưng lúc này cô chẳng hơi đâu để tâm đến những chuyện đó. Tháng này còn chưa đến cuối tháng mà tiền và phiếu trong tay cô đã sắp dùng hết rồi.
Trong nhà có ba cái miệng đang chờ ăn, chỉ nghĩ đến thôi cô đã thấy đau đầu.
“Bao giờ nhà máy mới đuổi con đàn bà đê tiện này vậy? Đúng là làm mất mặt Nhà máy Cơ khí số Ba của chúng ta. Chưa chồng mà đã có thai thì thôi đi, còn dắt theo ba đứa con trai, ngày nào cũng dựa vào cái mặt đó mà lượn lờ quyến rũ người khác trong nhà máy. Mấy cô nghe nói chưa? Tuần trước Tiểu Vương cho cô ta ba cân phiếu lương thực đấy.”
“Đừng nhắc nữa. Tiểu Trịnh khó khăn lắm mới có được một cân phiếu thịt, vậy mà cũng đưa cho con đàn bà đó.”
“Mấy người đàn ông này đúng là hết thuốc chữa. Chúng ta phải quản chồng mình cho chặt, không thể để bọn họ đi trợ cấp cho con đàn bà đê tiện ấy!”
“Nhìn bộ quần áo lao động của cô ta kìa, chắc chắn đã lén dùng máy may sửa lại rồi. Quần áo chúng ta mặc thì rộng thùng thình, còn cô ta thì ngực ra ngực, mông ra mông, eo lại nhỏ như thế, định quyến rũ ai đây?”
“Ai nói không phải chứ. Đôi mắt cũng khác người ta, còn là màu xanh nữa. Sống mũi lại cao như vậy, chẳng trách người nhà cô ta cũng không thích cô ta. Nhìn cứ như con lai ấy.”
Mấy nữ công nhân túm tụm lại với nhau, đối tượng được bàn tán đương nhiên chính là Giang Thư Đường, người nổi bật nhất trong hàng.
Nếu Giang Thư Đường nghe được những lời này, chắc chắn cô sẽ thấy mình oan ức vô cùng.
Cô căn bản không hề sửa bộ quần áo lao động, dáng người đẹp thì có thể trách cô sao? Chẳng lẽ cô phải tự cắt bớt một nửa ngực với một nửa mông đi hay sao?
Mặc dù những gì họ nói cũng không hoàn toàn sai. Quả thật cô đã lợi dụng sắc đẹp để vay không ít phiếu lương thực, nhưng chẳng phải vì cô thật sự không còn cách nào khác sao? Hơn nữa, cô cũng đâu có định quỵt.
Giang Thư Đường xuyên đến đây đã sáu năm.
Vừa mới xuyên qua, cô đã ngủ với một người đàn ông xa lạ. Đương nhiên chuyện đó không phải do cô tự nguyện, mà là lúc ấy cả hai đều uống say, hoàn toàn mất đi ý thức.
Đáng hận nhất là khi cô tỉnh lại, người đàn ông kia đã biến mất không còn bóng dáng.
Một tháng sau, cô phát hiện mình mang thai.
Đứa bé này đương nhiên không thể giữ lại, cô định đi phá thai, nhưng không có giấy đăng ký kết hôn, lại không có lý do chính đáng, trạm y tế căn bản không chịu làm phẫu thuật cho cô.
Cái bụng ngày một lớn lên, Giang Thư Đường lập tức trở thành một “đôi giày rách” trong mắt người đời. Ở thời đại này, chưa kết hôn đã mang thai chẳng khác nào tự tay phán cho mình án tử.
Không chỉ cha mẹ, người nhà bị cô làm cho mất mặt, mà bản thân cô cũng chẳng thể ngẩng đầu lên.
Có điều, vì Giang Thư Đường là người bị cưỡng ép, nên dù trong lòng mọi người đều khinh miệt, họ cũng không tiện bỏ đá xuống giếng.
Sau đó, mẹ Giang thật sự thương con gái, sợ cô sinh con xong sẽ không sống nổi, nên lén nhường công việc của mình ở nhà máy cơ khí cho cô. Bố Giang biết chuyện, ép cô phải đoạn tuyệt quan hệ với gia đình.
Mười tháng sau, Giang Thư Đường sinh con.
Một lần sinh ba, lại còn toàn là con trai.
Khi ấy cô thật sự đã có ý định chết quách cho xong.
Vốn dĩ cô đang sống yên ổn ở thế kỷ hai mươi mốt, ở biệt thự sang trọng, ăn ngon mặc đẹp, ra ngoài có xe sang đưa đón. Vậy mà ngủ một giấc lại xuyên đến thập niên bảy mươi thiếu ăn thiếu mặc, chưa nói đến chuyện đó, còn phải một mình nuôi liền ba đứa con.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)