Cô gái câm (5)
Kiệu dừng lạiởmột nơi gọi là“Huán Tuyết Các”, quản gia mởkiệu, cười cười nhìn Tuyết Y ởtrong kiệu: “Tiểu thư,đã đến phòng của Thành chủ rồi, mời tiểu thư xuống kiệu!”
Xuống kiệu, Tuyết Y nhìn quản gia:’Rốt cuộcđưa tôi đến đây làm gì?’ Tuyết Y ra dấu cả nửa ngày mà Lưu quản gia vẫn không hiểu cô đang ra dấu cái gì nữa?
“ Tiểu thư, mời vào trong trước, nếu không Thành chủ mà trách tội xuống thì cái mạng nhỏ này không giữđược mất!”, chính là nhìn không hiểu cô đang ra dấu cái gì, ra dấu nhiều vậy mà vẫn không hiểu ah, sớm biết vậy đã đem theo nha đầu tiểu Thanh đến rồi, đỡ phải phiền phức như vậy! Lưu quản gia âm thầm suy nghĩ!
Bày ra một cái nhìn vôvọng, Tuyết Y nhấc chân bước vào trong phòng: ‘Ông ta không hiểu rồi, thôi bỏ đi, tự mình vào không phải là biết rồi sao.’
Cửa được nhẹ nhàng đóng lại. Tuyết Y không hiểu nhìn vào cánh cửa, lại nhìn vào trong phòng, cứ thế bất tri bất giác bước về phía trước, tất cả đồ vật trong phòng được bài trí hết sức xa hoa. Người sống trong căn phòng này hẳn có thân phận rất cao quý đây? Họ định đưa mình đến gặp ai vậy? Cô nhẹ nhàng đi đến, ngồi xuống ghế:’ Khát quá đi!’, rót 1 chén trà ra uống. Không cần biết là gặp ai, chẳng phải cũng chỉ là một con người sao? Bây giờ kể cả có là Thủ tướng đến mình cũng chẳng buồn quan tâm nữa!
Nếu đến thật, thìthếgiới nàyđúng là có ma rồi?!
Uống trà xong, cảm thấy rất buồn ngủ, nhấc thân thể lười biếng lên, Tuyết Y nhìn thấy cái giường sao mà cám dỗ vậy, cười nhẹ, đi lại phía cái giường, nhè nhẹ vỗ lên giường mấy cái:’ Mềm vậy, ngủ ở đây nhất định rất thoải mái nha!’ Tháo giầy ra nằm xuống giường, rồi bất tri bất giác đi vào giấc ngủ.
Cửa bịmởra, một người đi vào, nhìn thấy trên giường cóngười đang say ngủ,y không dám tin, người mà y cho thị tẩm lại dám không đợi y về mà tự đi ngủ trước.
Đi đến bên bàn, rót một cốc trà, uống xong, y cũng không đánh thức cô, chỉ một mình ngồi đó uống trà.
Thời gian trôi qua rất lâu cũng không thấy côtỉnh dậy, thật làbực mình mà,‘Nữnhân này, không ngờ lại dám ngủ, vẫn chưa chịu tỉnh dậy nữa!’, Y uống hết cả một bình trà rồi đi đến bên giường: “ Còn chưa tỉnh dậy cho bổn vương!”
Nghe thấyâm thanh truyền vào tai, thân thểngười trên giường không ngừng run rẩy lên, mởmắt ra,ngơ ngác nhìn vào người trước mặt:’ Ngươi muốn làm gì?’ cô cố gắng muốn phát ra âm thanh, nhưng vẫn không thể nói được câu nào.
“ Ai cho phép ngươi ngủ?”, ngồi xuống cạnh giường , y nâng khuôn mặt cô lên.
Cô chỉnhẹnhẹlắc đầu: ‘ Y thật dữ tợn!’
“Cút xuống!”, tay dùng chút lực đã làm cho người trên giường ngã lăn xuống đất. Bản thân y lại nằm xuống giường: “ Quản gia, gọi Tử Vân đến.”
“ Vâng!” Quản gia ở bên ngoài cửa ứng lên một tiếng.
Tuyết Y ngơngácđứng dậy, nhẹ nhàng xoa xoa tay: ‘ Bị bệnh àh, muốn người ta xuống chẳng phải chỉ cần nói thôi sao, làm gì mà phải đẩy chứ.’
Đi đến bên cửa, thò tay ra nhẹ nhàng mở cửa.
“ Ai cho ngươi đi?”, thanh âm từ trên giường lại truyền đến.
Không cho ta ngủởđây,thì ta đương nhiên phải đi tìm nơi khác để ngủ rồi, chẳng phải là hỏi thừa sao? Ta, Dao Tuyết Y là ai chứ, lại không phải là người có da mặt dầy, ngươi là Thành chủ, đây là địa bàn của ngươi, ta có trốn cũng không được phải không? Không thèm để ý người phía sau, cô tiếp tục bước ra ngoài.
“ Qua đây cho ta!”, người trên giường cuối cùng bị làm phát điên lên rồi.
Có vẻnhưcảm nhận thấy cơn thịnh nộcủa người nằm trên giường, Tuyết Y nhẹ nhàng đi đến bên giường, nhìn người đang nằm trên giường. Y chỉ nhắm chặt 2 mắt.
Cô gái câm (6)
Nhìn người trước mặt, đến một Tuyết Y có tính tình tốt như vậy mà trong lòng cũng có chút bực tức, cô đưa tay ra đẩy đẩy người trên giường. Nếu y còn tiếp tục không để ý chính mình, thì mình đi thôi, quan tâm y nhiều làm gì.
Người nằm trên giường không nghĩđến là cô lại dám đẩy y như thế, y mở trừng mắt ra, đưa tay ra kéo cô xuống, nằm đè lên người cô. Sau đó nhìn cô, cô ta thật sự rất đặc biệt!
Bị một người đàn ông to lớn như vậy nằm đè lên người, đối với Tuyết Y đây là lần đầu tiên, hai con mắt mở to nhìn chằm chằm vào người nằm trên: y muốn làm gì đây!
Những cái hôn dữdội rơi xuống trên môi cô, côsớm đã quên tránh né, đầu óc rỗng không. Nhìn người có phản ứng chậm chạp kia, khóe miệng y hiện lên một nụ cười mê người. Hôn lên môi cô rồi dần dần hướng xuống dưới, xuống cổ....
“ Nữ nhân đáng chết, ngươi làm gì vậy?”, người bị đẩy ra giận dữ nhìn nữ nhân ở dưới.
‘ Cút đi cho ta!’, Tuyết Y không thể nói ra lời, chỉ có thể dùng toàn bộ sức lực đẩy người đang đè trên người mình ra.
Nhìn côcựtuyệt chính mình nhưthế, y giận dữ khóa chặt hai tay của cô, từtrước đến giờ, nữ nhânđều cam tâm tình nguyện đến với ta, nhưng ngươi lại dám cự tuyệt bổn vương:” Ngoan ngoãn một chút cho ta.”, trong chớp mắt những cái hôn lại điên cuồng rơi xuống. Lần này là những nụ hôn bá đạo, từ trước đến giờ chưa có ai dám cự tuyệt ta, cũng sẽ không có chuyện đó xảy ra!
Tuyết Y sợhãi chỉcóthểchống đỡ, cô lắc đầu:’ Nếu không thả ra, ta thật sự sẽ nổi giận đấy!’, trong mắt cô nổi lên đầy lửa giận, hổ không ra oai lại tưởng ta là con mèo bệnh àh!
Nhưng y lại càng thích thúmàhôn tiếp, 1 tay khóa cô lại, 1 tay cởi y phục của cô.
Đúng lúc Tuyết Y tuyệt vọng, thì ngoài cửa truyền đến một âm thanh:
“ Thành chủ,Tử Vân đến rồi ạh!”, từ ngoài cửa truyền đến thanh âm của Lưu quản gia.
“ Đứng đợi ngoài cửa.”, người nằm trên tức giận gầm lên một tiếng. Đáng chết, dám đến phá chuyện tốt của ta!
‘ Cút xuống cho ta!’ không ngờ người nằm bên dưới lấy khí lực ởđâu, đẩy y một cái lùi về sau giường, cô nhân cơ hội nhanh chóng tụt xuống khỏi giường, nhặt quần áo ở dưới đất lên, kéo cửa, chạy ra ngoài.
“ Bắt lại!”, khi quản gia nghe thấy câu nói này có vài phần không dám tin, nhưng đây là mệnh lệnh của Thành chủ nha, quản gia liền tóm chặt lấy Tuyết Y đang chạy ra ngoài.
“ Khởi bẩm Thành chủ, người đã bị bắt lại, nên xử lý thế nào ạh?”
“ Mang vào đây cho ta.”, quản gia kéo Tuyết Y vào trong phòng.
“ Ngươi ra ngoài!”, không biết từ lúc nào y đã ngồi ngay trên ghế rồi.
“ Vâng!”,khi quản gia nghe thấy y cho lão ra ngoài, cuối cùng lão cũng thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi ra, nhẹ nhàng khép cửa lại.
“ Ngươi qua đây cho ta!”, hai mắt y đầy tức giận nhìn Tuyết Y. Nhưng Tuyết Y nào còn dám đến gần y nữa, cứ đứng chôn chân tại chỗ không biết phải làm thế nào: “ Còn không qua đây!”
Tuyết Y đứng bên cửa chỉ còn biết lắc đầu, tay ôm bộ y phục còn không ngừng run rẩy.
“ Lập tức qua đây cho ta!”, đây là một thanh âm không dễ gì phản kháng được.
Tuyết Y chầm chậmđi đến bên cạnh y, y đứng lên, nâng cằm cô lên, tay nhẹ nhàng dùng lực: “ Ngươi ở lại đây cho ta! Sau này mỗi ngày đều phải đến!”, sau đó rút tay về, đi đến bên giường.
“ Tử Vân vào đây!”
Tử Vân trong lúc kinh hãi nghe thấy Thành chủgọi tên mình thần trí mới quay về, rụt rè đi vào, hướng đến bên giường. Còn Tuyết Y chỉ đứng một bên đến chuyển động một cái cũng không dám động.
Chỉ một lúc sau, y phục của côgái kia đã bị cởi hết ra, nhìn y phục dưới mặt đất, Tuyết Y bịt chặt hai tai, nhắm chặt hai mắt trốn trong một góc.
Không biết từlúc nào, bản thân nằm trong góc màngủ luôn.
Cô gái câm(7)
Buổi sảng ngày thứ2, người trên giường vừa tỉnh dậy, TửVân kéo rèmđứng dậy, sau đó tìm y phục của Thành chủ đưa cho y mặc.
“ Cô gái câm kia đâu?”, đột nhiên nhớ đến Tuyết Y đêm hôm trước, nhìn xuống bên bàn, không thấy cô đâu, trong lòng một cỗ lửa giận bừng bừng dâng lên.
“ Tử Vân không biết, cũng không nghe thấy tiếng cô ta mở cửa đi ra ngoài.” Tử Vân đứng bên cạnh run rẩy trả lời. Tay cầm y phục cũng không ngừng run lên.
“ Người đâu!”, hướng ra ngoài cửa gầm lên một tiếng:” Mau vào đây cho ta.”
“ Bang!”, Sau cửa phát ra âm thanh, không ai biết có chuyện gì xảy ra! Quản ra bước vào phòng, không thể tưởng tượng được nhìn vào phía sau cửa, cứ cho rằng vừa nãy mình nghe nhầm, nhưng không ngờ lại nhìn thấy Tuyết Y đang ôm đầu đứng dậy.
“ Vâng!”, Tử Vân cầm y phục theo sau quản gia vội bước ra ngoài, chỉ sợ còn ở trong đó một lúc thì tính mạng cũng không giữ được, cần biết Thành chủ của họ nổi tiếng tàn bạo ah!
Nhìn thấy hai người một trước một sau đi ra ngoài rồi, Tuyết Y lại càng sợ hơn, tên Thành chủ này là người thế nào cô chẳng biết chút gì, bản thân đối với nơi này cũng thấy không thân thuộc, rốt cuộc mình nên làm thế nào mới tốt đây?
“ Ngươi qua đây!”, lại gầm lên lần nữa, Tuyết Y ở sau cửa thân thể bỗng run lên, từ từ đi đến bên y! Đi đến bên giường thì dừng lại, trong hốc mắt đã ngập đầy nước: ‘ Mình đâu có làm sai chuyện gì, chỉ vì không cẩn thận mà xuyên không đến đây thôi mà, làm gì mà cứ nổi xung với mình vậy?’
Nhìn thấy côsợmình nhưvậy, trong lòng y có vài phần không nhẫn tâm:’ Ta làm cho người khác khó lại gần vậy sao? Làm cho người khác sợ hãi vậy sao?’ Cứ nghĩ mãi, tay y không ngờ lại bất tri bất giác đưa ra, nhẹ nhàng kéo Tuyết Y lại ngồi bên cạnh y.
‘ Chuyện gì vậy?’, Tuyết Y còn chưa phản ứng kịp chỉ ngây mặt ra, người này vừa rồi còn dữ tợn vậy, bây giờ lại làm sao vậy nhỉ? Nhìn nét dịu dàng trên khuôn mặt y, trong lòng cô lại cảm thấy sao mà ngọt ngào vậy! Mặc dù trong lòng cảm thấy ngọt ngào nhưng nước mắt lại càng tuôn ra nhiều hơn, có phải vì sự quan tâm của y với mình không? Hay là vì sao....
( Con nua...)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



