Thời Bạch Lệ vừa mở mắt ra, thì nhìn thấy một màu trắng xóa.
Bên giường bệnh có tiếng tích tắc của dịch truyền, trên ngón tay cô còn gắn máy theo dõi, mùi thuốc khử trùng xộc thẳng vào mũi cô.
Cô đang ở bệnh viện?
… Không đúng.
Thời Bạch Lệ nhớ mình đã gặp tai nạn xe cộ.
Lúc đó, một chiếc xe tải lớn đột nhiên mất lái, mang theo vô số thanh thép lao thẳng về phía cô trên vỉa hè, thậm chí cô còn không có chỗ để trốn.
Chẳng mấy chốc, cô đã cảm thấy mình trôi lơ lửng giữa không trung, sau đó nhân viên y tế chạy đến tuyên bố cô đã chết ngay tại chỗ.
Thật đáng tiếc, cô liều mạng làm việc 996* suốt bốn tháng, còn chưa kịp được nhận chính thức!
(*): Chỉ kiểu làm việc từ 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần.
Vậy mà cô lại chết trên đường đi làm.
Mạng của dân làm thuê không phải là mạng sao?
Nhưng dù thế nào đi nữa, cô cũng đã toi mạng rồi. Bây giờ sao cô lại nằm ở đây với tay chân lành lặn.
Chẳng lẽ Đức Phật hiển linh cho cô sống lại? Chúa Trời giơ tay gọi cô trở về trần gian?
Thời Bạch Lệ quyết định sau khi xuất viện sẽ đi chùa thắp hương cầu nguyện một lượt!
Đúng lúc đó, cửa phòng bệnh bỗng bị đẩy mạnh. Một người phụ nữ mắt đỏ hoe chạy vội vào.
"Lệ Lệ! Lệ Lệ! Cuối cùng con cũng tỉnh rồi! Con cảm thấy thế nào?"
Thời Bạch Lệ ngơ ngác bị người phụ nữ túm lấy tay. Bà ta vừa cầm tay cô lắc lư, vừa khóc lóc sụt sùi.
Người phụ nữ này khoảng bốn, năm mươi tuổi, đuôi mắt rũ xuống có vài nếp nhăn. Bà ta mặc một thân toàn đồ đen, xách một chiếc túi kiểu cổ điển có nhãn hiệu xa xỉ nổi tiếng.
Nhưng vấn đề là… Người này là ai?
Thời Bạch Lệ hơi dùng sức, rút tay về.
Hành động này giống như ấn nút tạm dừng cho người phụ nữ đang gào khóc, bà ta ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Thời Bạch Lệ, nước mắt nước mũi dính đầy trên mặt, trông rất buồn cười.
Thời Bạch Lệ: "Chị à, hay là chị lau mặt trước đi?"
Cô mà không rút tay lại thì nước mắt nước mũi dính hết lên tay cô mất.
Người phụ nữ càng kinh ngạc hơn: "… Chị? Lệ Lệ, con không sao chứ? Con không nhớ gì sao?"
Câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu từ khi cô tỉnh lại, cuối cùng cũng có đáp án.
Dù sao cũng là một người phụ nữ hiện đại đã đọc vô số tiểu thuyết xuyên không, Thời Bạch Lệ gần như ngay lập tức nhận ra rằng mình đã xuyên không.
Cô chớp mắt: "Vậy là mẹ à?"
"…"
Người phụ nữ trước mặt cô trông như sắp ngất xỉu đến nơi.
Sau một loạt kiểm tra, bác sĩ xác định Thời Bạch Lệ bị chấn động não nhẹ dẫn đến mất trí nhớ và sương mù não.
Thời Bạch Lệ cuối cùng cũng thông qua tên của người phụ nữ đó ý thức được sự thật mình đã xuyên không.
Cô đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết.
Một cuốn truyện "sảng văn nam tần*" có tên "Chiến Trường Thương Nghiệp: Đế Vương Bá Nghiệp Xưng Vương".
Tin xấu là, nhân vật cô xuyên vào không phải vị nam chính đầy dũng mãnh, cũng chẳng phải một nhân vật phụ có thể dựa hơi nhân vật chính để tận hưởng cuộc sống giàu sang, mà là cô em gái chết yểu của nhân vật phản diện độc ác, tàn nhẫn và xấu xa nhất trong truyện…
Thời Bạch Lệ: "…"
Chẳng lẽ cô có số sống không thọ thật sao?
Là đối thủ lớn nhất của nam chính trong truyện sảng văn hiện đại, khí thế của nhân vật phản diện khi "hắc hóa*" cũng bị kéo đến mức tối đa. Người này sinh ra trong gia đình giàu có, thủ đoạn cao thâm khó dò, có mối quan hệ trải rộng khắp nơi.
(*): Là một thuật ngữ dùng để chỉ quá trình một nhân vật từ tốt, lương thiện trở nên xấu xa, tàn độc và đen tối.
Nếu thật sự trở thành con gái trong một gia tộc như vậy thì thật ra cũng không tệ lắm.
Từ một người làm công bình thường vươn lên thành con nhà giàu, quá là hời luôn!
Nhưng vấn đề là, tuy cô là em gái của nhân vật phản diện, nhưng cô lại là con gái riêng cùng cha khác mẹ với hắn.
Chưa nói đến nhân vật phản diện, ngay cả cha mẹ của Thời Bạch Lệ, cũng không thích cô.
Từ nhỏ cô đã bị ném đến vùng quê sinh sống, là đứa trẻ không ai thương, không ai yêu. Cũng nhờ mẹ của bảo mẫu nhà họ Tiêu, vốn làm ruộng ở quê, đã tiện tay nhận nuôi cô.
Nhưng bà nội tuổi tác đã cao, chung quy cũng không thể thắng được thời gian, năm nay bà đột ngột qua đời.
Thời Bạch Lệ, đứa con gái ngoài giá thú này, cuối cùng cũng được người cha ruột nhớ đến, đón về nhà.
Đương nhiên, sống lâu năm ở vùng quê khiến "Thời Bạch Lệ" nhút nhát, không thể thích nghi với gia đình mới.
Hơn nữa, cha cô đối xử với cô rất hờ hững, ngoài việc cho tiền thì ngay cả gặp mặt cô cũng rất ít. Anh trai phản diện ở nhà thì có tính tình vừa nóng nảy vừa u ám, cô cũng chẳng dám chọc.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



