Có lẽ vì nhận thấy thái độ của Lý Trạch trước và sau khi tỉnh lại khác biệt quá lớn nên Hạ Chính Tùng cũng dịu đi đôi chút. Mặc dù vẫn không thể chấp nhận hắn, ít nhất ông đã bình tĩnh trở lại, không còn nóng nảy như trước.
“Thật sao? Vậy bác trai định giải quyết chuyện này thế nào?” Lý Trạch khẽ hỏi, sau đó chậm rãi nói tiếp: “Để Hạ Thiển trở thành mẹ đơn thân, hay giải quyết dứt điểm hậu họa bằng cách bỏ đứa bé này?”
“Cậu…”
Hạ Chính Tùng nhất thời cứng họng, cơn giận lại bắt đầu dâng lên. Thế nhưng, những gì Lý Trạch nói đều là sự thật, khiến ông không thể phản bác.
Hạ Thiển chỉ vừa tròn hai mươi mốt tuổi, đương nhiên ông không đành lòng để con gái phải chịu đựng những lời dị nghị của người đời và một mình nuôi con. Nhưng nếu phá bỏ đứa bé, chưa nói đến việc Hạ Thiển vừa tự sát, cơ thể suy yếu không biết có chịu nổi tổn thương do phá thai gây ra hay không, điều khiến ông lo lắng hơn cả là cô sẽ không chấp nhận quyết định ấy.
Nếu đến lúc đó Hạ Thiển lại nghĩ quẩn thêm một lần nữa, dù ông có hối hận cũng đã quá muộn.
Lần tự sát này của Hạ Thiển thật sự khiến Hạ Chính Tùng sợ hãi. Ban đêm, ông thường xuyên gặp ác mộng, mơ thấy con gái nằm giữa vũng máu mà mình lại không kịp phát hiện, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô cứ thế rời khỏi thế gian.
Bất kể ở kiếp trước hay kiếp này, thứ Lý Trạch lợi dụng chẳng qua chỉ là tình yêu thương sâu sắc của một người cha dành cho con gái mình.
Cả hai người đều mong muốn mang đến những điều tốt đẹp nhất cho Hạ Thiển. Hiểu được điều này, Lý Trạch càng thêm kính trọng Hạ Chính Tùng.
“Tốt sao?”
Nghe thấy lời ấy, Hạ Chính Tùng chẳng những không nguôi giận mà còn tức giận hơn. Ông khịt mũi, lạnh lùng nói:
“Cậu dựa vào đâu mà dám nói mình sẽ đối xử tốt với Hạ Thiển? Gia thế của hai người khác biệt một trời một vực. Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ riêng về tình cảm, cậu có dám khẳng định mình thật lòng yêu Tiểu Thiển, hoàn toàn không mang bất kỳ ý đồ nào khác không?”
“Lý Trạch, cậu hãy tự vấn lương tâm mình đi. Nếu Tiểu Thiển chỉ sinh ra trong một gia đình bình thường, cậu có hao tốn nhiều thời gian và công sức để theo đuổi con bé như vậy không?”
Hạ Chính Tùng liên tục chất vấn, càng nói càng tức giận. Ông giận Hạ Thiển ngây thơ, không hiểu sự đời, chẳng biết phân biệt nặng nhẹ; càng căm ghét Lý Trạch lòng đầy toan tính, từ đầu đến cuối chỉ biết lừa dối con gái mình.
“Đừng nói với tôi những lời yêu đương giả dối ấy. Tôi không phải Tiểu Thiển, sẽ không tin vào những lời dối trá của cậu. Theo tôi thấy, thứ cậu yêu chính là gia thế của con bé, là tiền bạc của nhà họ Hạ!”
“Cháu…”
Trước những lời chất vấn dồn dập của Hạ Chính Tùng, Lý Trạch nhất thời không thể trả lời.
Kiếp trước, hắn quả thật giống hệt những gì ông vừa nói, thậm chí còn tệ hại hơn. Ngay cả ở kiếp này, trước khi linh hồn của hắn trọng sinh trở về, Lý Trạch cũng mang những suy nghĩ như vậy.
Hắn không thể phản bác, cũng không có tư cách để phản bác.
Nhưng kiếp này, hắn tuyệt đối sẽ không sống như vậy nữa. Hắn sẽ dựa vào chính năng lực của mình để giành lấy những gì bản thân mong muốn. Hắn sẽ trở nên tốt hơn, mạnh mẽ hơn, để cô gái vẫn luôn yêu thương và tin tưởng hắn có thể đường đường chính chính nói với tất cả mọi người rằng cô đã không chọn lầm người.
Hắn tuyệt đối sẽ không để tấm chân tình của cô trao nhầm người!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)