1.
Thôi bỏ đi.
Hắn vì sao mà đến không liên quan đến ta, ta nợ hắn chỉ là một câu cảm tạ.
Ta đi tìm hắn.
Tú bà canh giữ ở cửa, nhìn thấy ta liền kéo ta sang một bên: “Vừa rồi có người tìm ngươi gây rắc rối?”
Ta nhìn quanh bốn phía: “Vâng, mấy kẻ điên, không cần để ý.”
Tú bà nói: “Ngươi có biết không? Sáng nay Thánh thượng đã lập Nhị gia làm Thái tử, vị Vương cô nương dẫn đầu kia chính là trắc phi chưa qua cửa của ngài ấy, Khương Chỉ, mấy ngày nay ngươi vẫn nên ở trong phòng đi, lỡ như Vương cô nương này lại tìm đến, không thỏa đáng đâu.”
Ta không hề bận tâm.
Bởi vì ả sẽ không đến nữa.
Chưa nói đến việc chỉ là một trắc phi chưa qua cửa, cho dù là chính phi đã qua cửa cũng không quản được phu quân ở bên ngoài làm gì.
Khoan đã.
Ai làm Thái tử?
Ta phản ứng chậm chạp, Nhị gia làm Thái tử?
Tú bà gật đầu: “Ngươi đó, phúc khí ở phía sau, nếu thật sự có thể vào cung làm nương nương, ái chà, đây là ma ma kiếp trước đã thắp hương cao a.”
Ta không hề kích động.
Bởi vì ta hiểu rõ giữa ta và hắn, là mây bùn khác biệt.
Bàn gì đến sau này?
Ta nhìn cánh cửa đóng chặt: “Ma ma, Lục đại nhân đến làm gì?”
Tú bà giải thích: “Tra án, hôm nay ngài ấy vừa đến Kinh Triệu Phủ nhậm chức, ngày đầu tiên nhậm chức liền đến tra án, quan tốt a, chỉ tiếc là ngài ấy không thích nữ nhân, nếu không ma ma tìm cho ngài ấy một cô nương bầu bạn bên cạnh, cũng là một chuyện tốt đẹp đấy.”
Bà ta lải nhải nói một tràng dài.
Ta nghe không nhiều.
Nhưng cũng hiểu rõ hiện giờ hắn đã thăng quan, làm Kinh Triệu Doãn.
Kinh Triệu Doãn a.
Quan chức Tòng tam phẩm, chưởng quản rất nhiều sự vụ trong kinh thành, là người rất được Thánh thượng tán thưởng và tín nhiệm mới có thể đảm đương.
Cửa mở.
Lục Trường Linh sải bước đi ra.
Ta vốn định đuổi theo, nhưng, nhưng lời đến khóe miệng lại chần chừ.
Ta đang đội mũ sa.
Hắn có biết ta là ai không?
Chần chừ không biết có nên tháo mũ sa ra không, lại sợ khuôn mặt hiện tại của mình khiến người ta nhìn thấy sẽ nôn ra bữa cơm trưa, thế là ta đành phải cờ im trống lặng.
Lần sau đi.
Vậy thì lần sau đi.
2.
Ngày hôm sau.
Tin đồn lan khắp kinh thành.
Truyền đi chính là chuyện Vương cô nương và hai người khác đến Lệ Xuân Viện làm loạn.
Chuyện này cũng truyền đến tai người nhà bọn họ, thế là ba người này nhẹ thì bị mắng quỳ từ đường, nặng thì cấm túc hơn tháng không được ra khỏi cửa.
Mọi người trong lúc bàn tán về ba vị cô nương khuê các này cũng ngấm ngầm tò mò về dung mạo của ta, do đó mấy tháng sau luôn có người ồn ào trong Lệ Xuân Viện, đòi gặp ta.
Hôm nay, lại có người mượn rượu say la hét: “Cái người tên Chỉ Nhi đâu? Gọi ra đây cho gia xem là dung mạo thế nào?”
Người đi cùng vội vàng bịt miệng hắn: “Ngươi điên rồi? Đó là người Thái tử nhìn trúng, há là người chúng ta có thể tơ tưởng sao?”
Những người xung quanh cũng đều cười hắn không biết tự lượng sức mình.
Hắn vì uống say nên càng thêm tức giận, bất chấp tất cả muốn xông lên lầu.
Ta ăn tối hơi no, đang đi dạo ở tầng ba.
Nghe bên dưới náo nhiệt liền nhìn vài lần, nam nhân kia ăn mặc cũng không tồi, chắc hẳn trong nhà có chút bạc, chỉ tiếc là sinh ra vừa lùn vừa xấu, khiến người ta nhìn hắn một cái liền không muốn nhìn thêm cái thứ hai.
Mọi người đều nhìn lên trên, ta cũng không tiện đánh giá nhiều, bèn lui vào bên trong, tú bà lúc này liền gọi quy nô ném người ra ngoài Lệ Xuân Viện.
Trời vẫn chưa lạnh.
Người này bị ném ra ngoài sau đó bị đồng bọn kéo đi, chửi rủa suốt dọc đường.
Nhưng không ai ngờ được người này vừa về đến nhà không lâu liền bị người ta làm thịt, máu chảy lênh láng cả giường.
Thê tử hắn báo quan, khóc lóc thảm thiết: “Phu quân luôn hòa nhã với mọi người, chưa từng đắc tội ai, chỉ nghe nói hôm qua ở Lệ Xuân Viện sau khi uống say có nói một cô nương vài câu, chuyện, chuyện này sao lại mất mạng chứ?”
Người của Kinh Triệu Doãn đến Lệ Xuân Viện, tú bà, quy nô đều bị tách ra hỏi chuyện.
Lúc đó, nguyệt sự của ta mới đến, đang đau đến rên rỉ, bên ngoài ai đến ta cũng mặc kệ, chỉ cuộn tròn trên giường ôm thang bà tử muốn ngủ một giấc.
Quy nô đến gọi cửa.
Ta trực tiếp ném gối ra ngoài: “Không gặp, ai cũng không gặp.”
Ái chà.
Đau chết mất.
Bão Thư vừa vặn sắc thuốc trở về, nàng nói với quy nô: “Cô nương đang khó chịu, ngươi cứ đi trả lời những sai dịch kia, chuyện này nói cho cùng cũng không liên quan đến cô nương nhà chúng ta.”
Uống thuốc xong.
Ta chìm vào giấc ngủ say.
Cũng không biết bao lâu, ta từ từ tỉnh lại.
Bụng đã không còn đau nữa, sắc trời cũng chưa tối, ta đứng dậy định xuống giường, liền nghe gian ngoài có nam tử nói: “Cô nương ngủ dậy rồi?”
Giọng nói thanh lãnh, giống như cơn gió thổi qua nóc nhà tháng Chạp.
Ta nhíu mày.
Là ai đến?
Sao lại vào cửa này?
Bão Thư vội vã bước vào, bĩu môi: “Cô nương cuối cùng cũng tỉnh rồi, ngài vừa ngủ không lâu Lục đại nhân liền đến, đợi ngài bên ngoài nửa canh giờ rồi.”
Giọng nàng rất nhẹ, tay chân lanh lẹ khoác cho ta một chiếc áo.
Ta hỏi: “Lục đại nhân?”
Lục Trường Linh sao?
Ta và hắn không có dây dưa, hắn đến làm gì?
Bão Thư nói: “Lúc nãy quy nô đến mời, nói là Kinh Triệu Phủ tra án, cô nương đang khó chịu không để ý, Lục đại nhân này đến cũng là vì chuyện này...” Ngập ngừng một chút, nàng lại hạ thấp giọng thêm vài phần: “Các sai dịch rất bất mãn, nói ngài ỷ vào thế của Nhị gia ngay cả người của Kinh Triệu Phủ cũng không để vào mắt.”
Ta trừng lớn hai mắt.
Chuyện này?
Lấy đâu ra chuyện này? Vừa rồi ta thật sự không thoải mái.
3.
Ta nhìn Lục Trường Linh.
Ừm.
Vẫn đẹp mắt như trước.
Cho dù Phan An còn sống cũng chỉ đến bộ dạng này thôi nhỉ? Thảo nào trong kinh thành có bao nhiêu cô nương vì hắn mà ngày nhớ đêm mong, chỉ là khuôn mặt này luôn căng cứng, mày nhíu chặt, trông vô cùng lạnh lùng tuyệt tình.
Lục Trường Linh mở miệng, không có một câu vô nghĩa: “Người nọ cô nương trước đây từng gặp chưa?”
Ta là gặp qua không quên.
Lục Trường Linh nói: “Nhưng hôm qua hắn là nhắm vào cô nương mà đến.”
Ta hoàn toàn không để ý: “Là nhắm vào ta mà đến thì ta phải gặp? Đại nhân nói lời này thật vô lý, cũng giống như trong kinh thành có bao nhiêu nữ tử ái mộ đại nhân, muốn gặp đại nhân, đại nhân liền đi gặp sao?”
Cuối cùng hắn cũng nhìn ta một cái, chỉ là cái nhìn này như mang theo dao.
Vô vị.
Ta trong lòng dán cho hắn một cái nhãn.
Lục Trường Linh lại hỏi: “Chuyện hôm qua hắn gây sự ở đây, cô nương có từng nhắc với người khác không?”
Không có.
Chỉ là một tên bợm nhậu, ta hỏi cũng lười hỏi một câu, còn nhắc với người khác? Cũng đâu phải chuyện vẻ vang gì.
Lục Trường Linh lại hỏi: “Vậy đêm qua cô nương ở trong phòng làm gì? Có nhân chứng không?”
Ta nghĩ ngợi: “Đọc sách.”
Hai cuốn sách Nhị gia mang đến lần trước sắp bị ta lật nát rồi, ta vừa lật vừa mắng hắn, bởi vì hắn đã lâu không đến, sách cũng không mang cho ta nữa.
Chỉ là lời này ta không thể nói, nói ra liền lại có người cảm thấy ta lôi Nhị gia ra để chèn ép người khác.
Lục Trường Linh đẩy chén trà trên bàn sang một bên, sau đó thu dọn bút mực: “Cô nương vừa bị bệnh?”
Khóe miệng ta giật giật: “Đau bụng, uống thuốc xong liền khỏi rồi.”
Hắn không hỏi thêm gì nữa.
Người đến cửa, dừng lại một chút: “Ngày thường cáo mượn oai hùm thì thôi, nhưng nếu trên tay dính máu, cho dù là Thái tử cũng không giữ được cô nương.”
Ta vốn đang tính toán trong lòng làm sao nhắc đến chuyện năm xưa để cảm tạ hắn cho có vẻ thành ý hơn, nhưng một câu này của hắn thốt ra, suýt chút nữa làm ta tức chết, hóa ra những lời ta vừa nói đều là giả? Vô dụng? Vậy hắn hỏi làm gì?
Ta mạnh mẽ đứng dậy, cơ thể lại có chút khó chịu.
Vốn định đuổi theo lý luận với hắn vài câu, nhưng tình cảnh này ta chỉ có thể đứng tại chỗ: “Lục đại nhân, nếu ngài có chứng cứ thì bắt ta đi, nếu không có... Bão Thư, thu tiền trà nước.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



