"Hít... đau quá!"
Hứa Tam Tam từ từ mở đôi mắt nặng trĩu, trước mắt hiện ra là một màn đêm dày đặc.
"Đây là chỗ nào thế?"
Đầu óc cô như ngừng hoạt động trong giây lát.
"Không phải mình đang ở phòng y tế sao? Sao lại..."
Cô lại cố gắng nhấc cánh tay trái nặng như chì.
"Hít... á...!"
Một cơn đau nhói xuyên tim ập đến ngay lập tức.
Hứa Tam Tam quay đầu, khó nhọc nhìn về phía cánh tay trái, trong bóng tối, có thể thấy một vết thương đẫm máu chạy dài từ vai trái xuống đến cẳng tay.
Cùng với cơn đau là mùi máu tanh nồng và một đoạn ký ức khắc sâu vào tâm can.
Một thiếu nữ khoảng mười bốn mười lăm tuổi rơi xuống từ đống đổ nát, trong lúc rơi, một thanh sắt gỉ sét cứa vào cánh tay trái cô gái, rồi tiếp theo là tiếng "bịch", thiếu nữ rơi xuống đất.
Ngay khoảnh khắc chạm đất, một con quái vật khổng lồ bị một bóng đen vung đao cắt cổ, đồng thời, cô gái khép chặt đôi mắt...
Hứa Tam Tam hoang mang, lẽ nào mình... xuyên việt rồi?
Nhưng cái giường lớn chạm trổ, rèm châu màn lụa trong truyền thuyết đâu?
Nhìn căn phòng tối om, lại vểnh tai lên nghe ngóng, câu nói quen thuộc "Nữ nhân, tối nay bản vương sẽ..." cũng chẳng đúng lúc vang lên.
Mẹ kiếp, cô thực sự xuyên việt rồi sao?
Sao không giống như tưởng tượng nhỉ?
Đưa lên gần xem, hóa ra là hộp sơ cứu khẩn cấp mà cô đã cầm lên trước khi mất ý thức trong phòng y tế.
Chết tiệt, chết tiệt, giờ thì "chẩn đoán xác định" rồi, cô thực sự đã xuyên việt.
Hứa Tam Tam, nữ, 20 tuổi, sinh viên năm ba Đại học Y khoa XX, bố mẹ qua đời vì nhiễm bệnh trong đại dịch toàn cầu.
Ngày 12 tháng 12 năm 2023, Hứa Tam Tam đang thực tập tại khoa cấp cứu bệnh viện YY.
Buổi chiều hôm đó, xe cứu thương chở đến một bệnh nhân bị thương do dao đâm, theo chỉ đạo của trưởng khoa điều dưỡng, cô được phân công lên phòng y tế lấy thuốc uốn ván và dụng cụ xử lý ngoại khoa.
Ngay khi cô vừa chạm vào tay cầm hộp sơ cứu, đột nhiên không hiểu sao lại xuyên việt.
Thôi được, đã xuyên việt thì dù không có tình tiết vương gia gia trưởng yêu tôi, nhưng cũng không thể vì không hài lòng với bối cảnh mà bỏ cuộc giữa chừng được!
Sống cho hiện tại mới là vương đạo!
Hứa Tam Tam nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, sau khi trải qua sinh tử của cha mẹ, cô đã học được cách nhanh chóng ổn định cảm xúc và hướng về phía trước.
Cô dùng khuỷu tay phải làm điểm tựa, gắng gượng chống người dậy từ từ, sau đó lắc đầu mấy cái cho tỉnh táo hơn.
Tay trái bị thương, đầu óc mụ mị, trán nóng ran, tứ chi nặng trịch vô lực.
Tốt lắm, giờ cô không chỉ có ngoại thương mà còn đang sốt, chỉ không chắc có bị nhiễm khuẩn hay virus hay không.
Hứa Tam Tam nhanh chóng tự chẩn đoán tình hình.
Khi cô gắng gượng ngồi dậy, mới giật mình nhận ra bên phải mình còn có người khác nằm đó!
Lúc nãy cánh tay vô tình chạm phải một thân thể người, trong bóng tối không nhìn rõ đường nét, nhưng hơi thở yếu ớt khiến Hứa Tam Tam xác định được người bên cạnh vẫn còn sống.
May quá, ít nhất không xuyên thẳng vào đống xác chết...
Khoan đã, người bên cạnh này không phải là cái gì mà hoàng tử bị lạc hay thái tử mất trí nhớ mà cốt truyện sắp đặt cho cô chứ?
Hứa Tam Tam vẫn còn luyến tiếc, ngoái đầu lại cố gắng dùng đôi mắt quáng gà của mình xuyên qua bóng tối đen như mực, tìm kiếm manh mối nào đó về một công tử quý tộc gặp nạn từ cái bóng đen bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

