Lục Thời Du đứng ở góc phố đợi một lúc, nhìn bố mẹ Tần Lẫm, họ hàng, bạn bè và hàng xóm của anh ta xông vào nhà, nghe tiếng hét quen thuộc một lần nữa vọng ra từ căn phòng kia.
Lúc này cô mới nhét một nghìn đồng vào người rồi về nhà. Cô lập tức lấy số tiền mình tích cóp được, các loại phiếu và tờ giấy đăng ký kết hôn đơn sơ kia ra, sau đó gom hết thịt muối, đồ muối trong chum, tôm khô, cá khô… trong bếp bỏ vào bao tải, lại thu dọn thêm một túi quần áo rồi kéo thẳng đến cổng đơn vị.
Nhờ bảo vệ ở cổng đơn vị trông giúp đồ đạc, Lục Thời Du đi vào bên trong, chạy một mạch lên tầng ba tìm Xưởng trưởng Nghiêm.
Vừa nhìn thấy cô, Xưởng trưởng Nghiêm đã đau đầu:
“Thời Du à, vị trí phó xưởng trưởng này không phải một mình chú có thể quyết định.
Mấy năm nay cháu làm tổ trưởng phân xưởng quả thật rất có năng lực, nhưng mà… bố mẹ Tần Lẫm mà cháu giới thiệu vào đây, người thì lười biếng, người thì ăn tiền hoa hồng, chẳng ai chịu làm việc đàng hoàng. Không ít công nhân trong xưởng đã có ý kiến.
Trước đây đều nhờ cháu vừa bỏ tiền vừa mời cơm giúp chú đứng ra dàn xếp, xưởng mới không sa thải họ, nhưng…”
Lục Thời Du vô thức siết chặt tay, vẻ mặt áy náy:
“Chú Nghiêm, chuyện này quả thật là lỗi của cháu. Hôm nay cháu đến không phải để tranh vị trí phó xưởng trưởng, mà là để xin nghỉ việc.”
Xưởng trưởng Nghiêm sững người. Ông bưng chiếc cốc tráng men lên uống một ngụm nước lớn, lúc này mới bình tĩnh lại:
“Chuyện này… không đến mức đó đâu. Chỉ là vài chuyện nhỏ thôi, chưa đến mức phải nghỉ việc.
Cháu vào đơn vị đã bảy tám năm rồi, những việc cháu làm, mọi người đều nhìn thấy cả.
Chú cũng không giấu cháu nữa. Chú đã bàn bạc với mấy người phụ trách rồi. Chỉ cần cháu không tiếp tục dung túng người nhà Tần Lẫm, đồng ý sau khi lên làm phó xưởng trưởng sẽ xử lý họ đầu tiên, thì vị trí phó xưởng trưởng này sẽ để cháu đảm nhiệm.”
Trong cả xưởng dệt, Lục Thời Du là người làm việc chăm chỉ nhất, đầu óc lại nhanh nhạy, quan hệ với mọi người cũng cực kỳ tốt.
Nếu không phải phía nhà chồng cô xảy ra vấn đề, vị trí phó xưởng trưởng này vốn chẳng cần cô phải tranh với ai, chắc chắn đã thuộc về cô.
Lục Thời Du áy náy lắc đầu:
“Những năm qua, nhờ chú Nghiêm chăm sóc cả nhà cháu, cũng nhờ các anh chị em trong xưởng dệt thông cảm, cháu mới có thể làm việc ở đây đến hôm nay.
Nhưng cháu…”
Trở thành phó xưởng trưởng là mục tiêu mà cô từng bước theo đuổi kể từ khi vào xưởng dệt cách đây tám năm.
Mắt thấy mục tiêu sắp đạt được, vậy mà đến phút cuối lại buộc phải từ bỏ, nói Lục Thời Du không buồn là giả.
Nhưng sự nghiệp mất đi vẫn còn cơ hội làm lại. Còn ba người em trai duy nhất của cô mà mất đi thì sẽ chẳng bao giờ có thể cứu vãn.
Dưới ánh mắt đầy vẻ níu kéo của Xưởng trưởng Nghiêm, Lục Thời Du lấy một chiếc chìa khóa đặt lên bàn, tiếp tục nói:
“Nhưng cháu thật sự phải nghỉ việc. Chú Nghiêm, lần trước chẳng phải chú nói vợ chồng già nhà họ Lưu chân cẳng không tốt, muốn bù thêm một khoản tiền để đổi nhà với cháu sao?
Căn nhà tập thể này vốn là vì chú thấy cháu còn nhỏ, lại dẫn theo hai đứa em trai vào thành phố không có chỗ ở nên mới đặc cách phân cho cháu trước.
Sau khi cháu nghỉ việc, chú thu hồi căn nhà rồi phân lại cho người khác. Còn những công việc trong xưởng, cháu sẽ bàn giao đầy đủ, không bỏ sót việc nào. Cảm ơn chú Nghiêm đã chăm sóc cháu suốt những năm qua.”
Xưởng trưởng Nghiêm làm việc với cô nhiều năm như vậy, biết Lục Thời Du là người cứng đầu. Một khi cô đã quyết định chuyện gì thì chín con trâu cũng không kéo lại được.
Ông nhìn chiếc chìa khóa đặt trên bàn, thở dài thật sâu:
“Cháu đi rồi, chú cũng chẳng biết trong xưởng còn ai có thể gánh được công việc của cháu… Thôi, thôi, những năm qua cháu đã làm đủ nhiều cho xưởng rồi.
Nhưng chú nói trước một câu khó nghe, bố mẹ Tần Lẫm nhất định phải bị sa thải.
Khoan đã, chẳng lẽ cháu với Tần Lẫm xảy ra mâu thuẫn nên mới…”
“Vậy được. Có chuyện gì thì nhớ gọi điện cho chú. Khụ khụ, chuyện lớn thì đừng tìm chú, trời nam đất bắc, chú cũng chẳng giúp được gì.
Nhưng nếu muốn gửi ít đồ ăn, đồ dùng hoặc những chuyện nhỏ khác, chú vẫn có thể giúp cháu một tay. Thật sự không được thì còn có anh cả Nghiêm của cháu đây.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



