Kỷ Minh Châu trọng sinh rồi.
Khoảnh khắc trước nàng còn đau đớn chết đi sống lại trong phòng sinh, khoảnh khắc sau đã thấy mình đang ở giữa chốn yến tiệc.
Đập vào mắt toàn là những gương mặt quen thuộc.
Giữa lúc chén chú chén anh, tiếng nói cười tranh nhau tràn vào tai Kỷ Minh Châu.
Trong lúc thất thần, rượu bị đánh đổ, thấm ướt cả ống tay áo.
Cảm giác lạnh lẽo truyền đến rõ ràng, Kỷ Minh Châu bừng tỉnh, tất cả những điều này hoàn toàn không phải là mơ.
“Nhìn nha đầu này xem, rượu còn chưa uống đã say rồi.”
Phụ nhân xinh đẹp ngồi bên cạnh rướn người tới, dùng khăn tay lau vết rượu cho nàng.
“Mùa đông giá rét, lỡ như nhiễm lạnh thì phải làm sao?”
Đối phương ghé lại quá gần, sự quan tâm trong ánh mắt hiện rõ mồn một.
Kỷ Minh Châu khẽ nói: “Dì, con không sao.”
Người được gọi là dì chính là đương gia chủ mẫu nhị phòng của Tạ gia, Quan thị, không hề có quan hệ máu mủ với Kỷ Minh Châu.
Kỷ Minh Châu xuất thân tướng môn, từ nhỏ phụ thân đã tử trận sa trường.
Ba năm trước mẫu thân mắc bệnh nặng, sợ nàng cô khổ bơ vơ, sẽ bị họ hàng ức hiếp chiếm đoạt gia sản.
Bèn gửi gắm nàng cho người tỷ muội khuê phòng, Quan thị.
Dưới sự che chở của Quan thị và Tạ gia, Kỷ Minh Châu giữ được hơn phân nửa gia nghiệp.
Nay nàng đã đến tuổi cập kê, có thể xem mắt bàn chuyện cưới hỏi rồi.
Kỷ Minh Châu ngồi ngẩn ngơ tại chỗ, Quan thị tưởng nàng đang buồn bực vì chuyện vừa rồi.
Bèn dịu dàng an ủi: “Đều là người trong nhà cả, đừng căng thẳng.”
Một sớm trọng sinh, quay về thời điểm chưa có bất kỳ giao thoa nào với người kia, cả người Kỷ Minh Châu đều hoảng hốt.
Lời này dường như lọt vào tai nàng, lại dường như không.
Quan thị thầm nghĩ thật kỳ lạ, Minh Châu ngày thường rất phóng khoáng, không đến mức chỉ vì một chút sai sót nhỏ mà lại bất an như vậy.
“Mau về thay y phục đi, hôm nay là ngày vui của A Tranh, tuyệt đối không thể để mất thể diện.”
A Tranh…
Trong đầu Kỷ Minh Châu lập tức hiện lên một bóng dáng cao lớn.
Nam nhân mi thanh mục lãng, khí chất cao quý, văn có thể cầm bút an thiên hạ, võ có thể lên ngựa định càn khôn, là đối tượng ái mộ của vô số quý nữ chốn kinh thành.
Nếu trí nhớ của nàng không nhầm, yến tiệc hôm nay là để ăn mừng hắn khải hoàn trở về.
Nghĩ đến nam nhân khiến nàng yêu hận đan xen kia, ngực Kỷ Minh Châu như bị kim đâm.
Dâng lên từng cơn đau nhói âm ỉ.
Chưa kịp xót xa, Quan thị đã sai nha hoàn đỡ nàng đứng dậy.
“Nếu thấy trong người không khỏe thì cứ ở trong phòng nghỉ ngơi, lát nữa chủ tiệc đến, dì sẽ thay con chúc mừng hắn.”
Hướng về phía các quý phụ ngồi ở vị trí chủ tọa uyển chuyển thi lễ, Kỷ Minh Châu bước những bước nhỏ lui ra khỏi đại sảnh.
Chuyện trọng sinh này quá mức khó tin, trong lòng nàng rối bời, bước chân trên hành lang gấp khúc càng lúc càng nhanh.
Cứ như thể phía sau có mãnh thú đang đuổi theo nàng vậy.
“Biểu cô nương, ngài đi chậm một chút, cẩn thận dưới chân.”
Vừa rồi tuyết lại rơi, có bông tuyết bay vào hành lang, kết thành một lớp băng mỏng, không cẩn thận rất dễ bị ngã.
Kim Tử vừa dứt lời, liền thấy biểu cô nương nhà mình ở chỗ rẽ, đâm sầm vào lồng ngực của một nam nhân cao lớn.
Nam nhân khoác áo choàng đen, mặt như quan ngọc, nhưng khí tức trên người lại lạnh lẽo hơn cả băng tuyết ngập trời bên ngoài.
Bị hắn hờ hững liếc nhìn một cái, liền có cảm giác da đầu tê dại.
Kim Tử vội vàng hành lễ: “Thỉnh an Thế tử gia.”
Lúc Kỷ Minh Châu đến Tạ gia, Tạ Vân Tranh đã ra chiến trường chinh chiến rồi.
Nếu không có ký ức của kiếp trước, hôm nay đáng lẽ là lần đầu tiên họ gặp gỡ.
Hương tùng lạnh lẽo quen thuộc xộc vào mũi, cơ thể Kỷ Minh Châu như bị đóng băng.
Ngay cả phản ứng cũng chậm đi vài nhịp.
Trong ngực đột nhiên có một thứ mềm mại đâm sầm vào, mang theo hương thơm đặc trưng trên người nữ tử, ánh mắt Tạ Vân Tranh chợt sầm xuống.
Một tia sắc bén lóe lên rồi biến mất.
Đang định quát mắng, thứ mềm mại trong ngực đột nhiên rời đi.
“Vô ý mạo phạm, mong Thế tử gia chớ trách.” Nàng nhanh chóng lùi lại hai bước, hành lễ xin lỗi.
Tạ Vân Tranh vóc dáng cao lớn, từ góc độ của hắn, có thể nhìn rõ châu thúy trên đầu nữ tử.
Không món nào không phải là vật quý giá.
Nhìn lại cách ăn mặc của nàng, đều dùng loại vải vóc thượng hạng, không phải là kiểu phục sức mà nha hoàn hay thiếp thất nên có.
Trên chiếc cổ thon dài quấn một chiếc khăn lông cáo trắng, bên tai rủ xuống viên bạch ngọc hình giọt nước, tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn, cúi đầu rũ mắt, không ai có thể nhìn rõ thần sắc nơi đáy mắt nàng.
Ánh mắt Tạ Vân Tranh chỉ dừng lại một chớp mắt, rồi sải bước đi thẳng về phía trước.
Tùy tùng theo sát phía sau, nhỏ giọng nhắc nhở: “Thế tử gia, vị đó là cô nương của Kỷ gia, ba năm trước đến nương nhờ Nhị phu nhân.”
Bước chân Tạ Vân Tranh khựng lại.
Kỷ gia… Vậy nàng hẳn không phải cố ý nhào vào lòng hắn.
Sự lạnh lẽo nơi đáy mắt tan đi đôi chút.
Đến chỗ rẽ, Tạ Vân Tranh cũng không biết tại sao, bất giác quay đầu nhìn lại một cái.
Nữ tử đứng dưới mái hiên, ánh đèn mờ ảo phủ lên quanh người nàng, như tỏa ra ánh sáng thánh khiết.
Nàng vẫn giữ tư thế hành lễ, để lộ nửa sườn mặt xinh đẹp.
Rõ ràng cách một đoạn, nhưng Tạ Vân Tranh lại có trực giác, khuôn mặt kia hẳn là da như tuyết má như đào, có xúc cảm như ngọc.
Ý nghĩ này vừa nảy sinh, chính Tạ Vân Tranh cũng bị dọa cho giật mình.
Hắn từ khi nào lại có tâm tư này với nữ nhân?
Lớp băng cứng vất vả lắm mới tan chảy nơi đáy mắt, lại một lần nữa đông kết.
Quốc công phủ lớn như vậy, khéo sao bọn họ lại gặp nhau, mà nàng lại còn đâm sầm vào ngực hắn.
Tất cả những điều này thật sự là trùng hợp sao?
Kiếp trước từng làm phu thê, mà đối phương lại là người nàng thích, Kỷ Minh Châu đã tốn không ít công sức trên người Tạ Vân Tranh.
Vì vậy, cái liếc mắt vừa rồi của hắn tuy chỉ thoáng qua, nhưng Kỷ Minh Châu vẫn bắt được.
Khóe miệng nhếch lên một nụ cười giễu cợt.
Trong mắt Tạ Vân Tranh, nàng có lẽ lại trở thành nữ nhân tâm cơ khó lường rồi.
Trọng sinh xảy ra quá đột ngột, tình yêu và nỗi hận của Kỷ Minh Châu đối với Tạ Vân Tranh đều kẹt ở đỉnh điểm.
Nghĩ đến việc sẽ bị hắn hiểu lầm, trái tim vẫn không khống chế được mà nhói đau.
Lặng lẽ thở hắt ra một hơi.
Kỷ Minh Châu tự nhủ với bản thân, sống lại một đời, nàng tuyệt đối không muốn đi vào vết xe đổ nữa.
Mặc kệ trong lòng hắn nghĩ đến ai, đều không liên quan đến nàng.
Kiếp này, nàng sẽ tránh xa Tạ Vân Tranh.
Trên hành lang hoàn toàn không còn bóng dáng Tạ Vân Tranh, Kim Tử theo bản năng vỗ vỗ ngực.
“Thế tử gia đáng sợ hơn trước kia nhiều, biểu cô nương, sau này chúng ta phải cẩn thận hơn, không thể đụng mặt Thế tử gia nữa.”
“Lần này là chúng ta may mắn, lần trước nữ nhân đâm vào ngực Thế tử gia, đã bị ném thẳng ra ngoài trước mặt bao người đấy.”
Kỷ Minh Châu gật đầu: “Yên tâm đi, sau này có hắn ở đâu ta sẽ tránh đi chỗ đó.”
Kim Tử giải thích: “Nô tỳ không có ý đó, chỉ là muốn ngài biết Thế tử gia không thể trêu chọc được.”
Tạ Vân Tranh là đích tử trưởng phòng.
Phụ thân là Định Quốc công, mẫu thân là Quận chúa nương nương.
Thân phận của hắn đã đủ tôn quý, nay lại còn mang chiến công, quả thực là người không thể trêu chọc.
Kỷ Minh Châu cũng không biết bản thân kiếp trước lấy đâu ra dũng khí, không chỉ theo đuổi hắn, mà còn cảm thấy có thể ủ ấm khối băng hàn này.
Sự thật chứng minh nàng đã sai.
Nếu không, lúc nàng sinh khó, Tạ Vân Tranh sao vẫn có thể thờ ơ vô tình như vậy?
Nàng chết rồi, nói không chừng Tạ Vân Tranh sẽ đốt pháo ăn mừng, sau đó vui vẻ rước người trong lòng của hắn về dinh.
Kỷ Minh Châu thu liễm tâm tư, xoay người đi về hướng ngược lại.
Trên người nàng khoác chiếc áo choàng màu đỏ rực, là màu sắc diễm lệ nhất giữa trời băng đất tuyết.
Càng đi càng xa, một lần cũng không ngoảnh đầu lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)