Khi ấy, nàng ôm chặt thiếu niên trốn dưới chân tường, thấy hắn vừa được sưởi ấm một chút thì cơ thể lại nhanh chóng lạnh dần, mạch đập cũng yếu đi rõ rệt. Càng lúc nàng càng sợ hãi, lo rằng nếu không nghĩ ra cách gì, e là hắn sẽ không qua khỏi đêm tuyết ấy.
Nàng đã âm thầm cầu nguyện rất lâu, đêm tuyết hôm đó vắng lặng đến mức không nghe được bất kỳ tiếng động nào, trong sân ngoài hiên chẳng thấy lấy một bóng người.
Trên đường về, Thời Yên La biết được chuyện ấy, trong lòng liền nghĩ, người trong Thời phủ chắc chắn sẽ không chịu chứa chấp người Miêu Cương, thế là nàng và Bội Nhi cùng nhau bịa ra một lời nói dối, rằng họ chỉ ra phố dạo chơi ở Vĩnh Châu, lỡ quên mất giờ về.
Thiếu niên ấy liền bị đưa vào tiểu viện của Thời Yên La một cách thần không hay, quỷ không biết, rồi được an trí tại căn gác xép đã lâu không có người ở.
Nàng khẽ mím đôi môi đỏ, trầm ngâm suy nghĩ một lúc, rồi nhìn Bội Nhi, nói: "Nhưng dù sao đi nữa, hắn cũng đã cứu ta. Khi ấy rõ ràng nếu hắn đổ vạ cho hướng khác thì sẽ dễ thoát thân hơn."
Bội Nhi thấy nàng kiên định như vậy, bèn đề nghị: "Hay là thế này, quận chúa, chúng ta tìm một căn nhà ở ngoài thành Vĩnh Châu, để hắn dưỡng thương ở đó. Nô tỳ sẽ thay người đến chăm sóc mỗi khi cần. Nói thật thì đại đa số người Miêu đều xảo quyệt hiểm độc, đúng như người nói, hắn khi ấy cũng đã rơi vào đường cùng, vậy mà lại liều chết bảo vệ người, nô tỳ... nô tỳ thật sự cảm thấy có điều gì đó rất kỳ lạ."
Nghe lời này, trong lòng Thời Yên La cũng thoáng dấy lên mối nghi ngờ. Nhưng nàng vốn rất ít khi ra khỏi khuê phòng, bạn bè chẳng có mấy ai, lại càng hiếm khi gặp phải kẻ xấu.
Thế giới của nàng chỉ vỏn vẹn trong khuôn viên quen thuộc, thật sự không thể hiểu được nếu thiếu niên kia mang ý đồ bất lương, cố tình tiếp cận nàng thì rốt cuộc là để làm gì.
Nếu như theo lời đồn rằng hắn là để luyện cổ, thì rõ ràng chẳng cần hành động gì cả, sao phải tốn công tốn sức đến vậy?
Huống hồ nơi đây là Thời phủ, phụ thân nàng lại là Ninh Nhạc Hầu danh chấn một phương. Thiếu niên ấy bước chân vào phủ mới là vào chốn hiểm nguy, bởi ở Vĩnh Châu, mỗi khi người Miêu gây xung đột với dân chúng, Thời gia luôn là bên đầu tiên cử vệ binh tới ứng chiến.
Hay là... đợi đến khi hắn tỉnh lại, nàng sẽ thăm dò thử xem sao?
Thời Yên La ngẫm nghĩ trong lòng. Luyện cổ bằng người sống nghe thôi đã thấy rùng rợn, thiếu niên ấy lại bị một đám người truy đuổi, cuối cùng còn có thể toàn vẹn giải quyết hết bọn họ, thực lực e là không tầm thường.
Huống hồ...
Nàng sực nhớ lại khoảnh khắc trong tuyết, eo nàng bị hắn nhẹ nhàng nắm lấy, đầu ngón tay thiếu niên mềm mại, nhưng khớp xương thì cứng cáp. Hắn như có chút do dự mà khẽ di chuyển tay, lòng bàn tay áp sát nơi hõm eo, khiến Thời Yên La khẽ rùng mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)