Bởi một khi tâm trạng hắn bất mãn, thì cả vùng Miêu Cương sẽ chẳng yên ổn.
"Không cần, bản tọa đã có tính toán riêng." Giang Hỏa lạnh nhạt đáp, nơi hình xăm nửa cánh bướm khẽ nhúc nhích theo động tác, càng làm gương mặt hắn thêm tà mị mê hoặc.
Hắn chậm rãi đưa tay, trong lòng bàn tay trắng bệch là mấy con cổ trùng nhỏ li ti đang bò quằn quại.
Mạc Từ lập tức hiểu ý, lặng lẽ cúi đầu, liếc nhìn bọn phản tặc đang quỳ rạp một lượt cuối cùng.
...
Thời Yên La đã một mình đi rất lâu, khi sắp rẽ qua một con ngõ hẹp, chợt nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn vang dội từ xa truyền đến.
Trong ánh sáng yếu ớt của đèn lồng, nàng trông thấy một thiếu niên có gương mặt tuấn tú đẫm máu, đang lao tới phía mình.
Theo sát sau lưng hắn là một nhóm người Miêu mặt mũi hung hãn, sát khí bừng bừng, trông chẳng khác gì ác quỷ hiện hình.
Thời Yên La kinh hãi đứng ngây ra tại chỗ, chỉ có thể trân mắt nhìn đoàn người ấy xông thẳng về phía nàng.
Ánh mắt Giang Hỏa lập tức dừng lại nơi nàng, đôi mắt hẹp dài hơi nheo, khóe môi mím lại rồi từ từ nhếch lên một nét cong, song ngay sau đó lại trầm xuống.
Máu đỏ tươi rỉ ra từ khóe môi, rơi thẳng xuống lớp tuyết trắng xóa dưới chân, từng giọt đỏ rực chói mắt.
Đám người kia vừa thấy nàng yếu đuối mảnh mai, rõ ràng dễ bắt hơn thiếu niên bị thương kia, liền đổi hướng lao thẳng đến chỗ nàng. Thiếu niên chưa kịp điều hòa hơi thở, đã vội vàng lao ra chắn phía trước, siết chặt hàm răng cố thủ đến cùng.
Thời Yên La sợ hãi nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn cảnh tượng trước mặt. Không rõ thời gian trôi qua bao lâu, chỉ biết tiếng giao đấu rốt cuộc cũng yên hẳn.
Nàng rụt rè hé mắt, chỉ thấy thi thể người Miêu ngổn ngang trên nền tuyết, còn thiếu niên kia thì ngã gục ngay sát chân nàng, hàng mi dài và tóc vẫn còn vương bông tuyết, vẻ mặt xanh xao đến nao lòng.
Thời Yên La như rơi vào cơn hỗn loạn, đôi mắt ngấn lệ nhìn quanh, tâm trí bấn loạn, vừa kinh sợ vừa hoang mang, giọng nghẹn lại, chẳng thốt nổi thành lời.
"Làm ơn... Đừng chết... Xin đừng bỏ ta lại một mình..."
Âm thanh mỏng manh vang lên trong gió, tuyết cuốn theo từng lời nức nở của nàng, khiến sự yếu mềm và tuyệt vọng trong đáy lòng càng trở nên hiển hiện. Dường như vào khoảnh khắc ấy, thiếu niên xa lạ đang nằm im bất động kia, lại trở thành nơi duy nhất để nàng nương tựa.
Trái tim Giang Hỏa bỗng chấn động khẽ, thứ cảm xúc chưa từng có từ trước đến nay trỗi dậy, rối ren khó nói. Mùi thơm nhẹ nhàng tỏa ra từ người nàng khiến đám cổ trùng đang gào rú trong cơ thể hắn cũng dần lặng xuống, hắn gắng gượng ngẩng đầu, muốn nhìn kỹ gương mặt đang kề cận.
Bất giác, nơi khóe mắt truyền đến cảm giác nóng rực, mấy giọt lệ của nàng lặng lẽ rơi xuống, thấm ướt làn da lạnh như băng của hắn.
Thiếu nữ run rẩy đưa tay che miệng, sau đó nhẹ nhàng cúi xuống, khẽ lau sạch vết máu loang bên gò má hắn.
Ngón tay nàng mềm mại ấm áp như nước xuân, vừa chạm đến làn da hắn, trái tim Giang Hỏa lập tức run rẩy một cách khó hiểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)