"Chồng ơi..."
Trên người Giản An An đầy tuyết, gương mặt đỏ bừng vì lạnh, run rẩy trong vòng tay của Lục Ngự Thần.
Lục Ngự Thần ấn cô xuống ghế sofa, quát lớn: "Còn muốn làm loạn nữa sao?"
Giản An An lập tức bị anh dọa cho sợ, trước giờ Lục Ngự Thần chưa từng nổi giận với cô, đây là lần đầu tiên.
"Trả ba mẹ lại cho em... xin anh..." Giản An An túm lấy ống tay áo của Lục Ngự Thần, vừa khóc vừa cầu xin.
Lúc này Lục Ngự Thần từ từ quỳ một gối xuống, đưa tay vuốt ve má cô, giọng điệu dịu lại đôi chút: "An An, ba mẹ em nợ anh rất nhiều tiền, họ đã giao em cho anh rồi. Nếu em muốn cứu họ, em nghĩ em phải sinh cho anh bao nhiêu bé An An mới đủ hả?"
Nói rồi, trong mắt anh ánh lên một tia lạnh lẽo.
Nghe xong, Giản An An sững người, hồi lâu không phản ứng gì, cô ngơ ngác nhìn Lục Ngự Thần trước mặt.
"Em không biết... em không biết..." Cô lẩm bẩm lặp lại, trông thật tội nghiệp.
Đầu óc Giản An An hoàn toàn bị kích thích, không thể suy nghĩ được gì.
Lục Ngự Thần tiến lại ôm lấy cô, khẽ thì thầm bên tai: "Sinh bao nhiêu cũng không đủ, An An, em không được rời xa anh, vĩnh viễn không được..."
Ánh mắt Giản An An trống rỗng, đột nhiên cô cắn mạnh tai Lục Ngự Thần, ra sức cắn như để trút giận, nhưng rồi lại vừa cắn vừa tủi thân bật khóc.
"An An thích cắn người thì cứ cắn đi." Lục Ngự Thần nói đầy cưng chiều.
Từ hôm đó trở đi, cho dù Giản An An có khóc lóc mỗi ngày, cũng chẳng có tác dụng gì, đổi lại chỉ là sự dỗ dành và lừa gạt của Lục Ngự Thần.
Thời gian trôi qua, bụng của Giản An An cũng ngày càng lớn, đã được bảy tháng rồi.
Giản An An ngồi trên giường, ôm lấy bụng mình, lúc này Lục Ngự Thần đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Thấy anh xuất hiện, Giản An An lập tức cảnh giác, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào cửa, giọng mang theo tiếng nấc: "Chồng ơi, anh muốn làm gì..."
Lục Ngự Thần lấy chìa khóa ra, không nói gì, chỉ lặng lẽ tháo từng chiếc xích đang trói bốn chi của cô.
"Ngoan, chồng đưa em đi bệnh viện khám thai." Lục Ngự Thần dịu dàng nói, bước tới mặc áo khoác cho Giản An An.
Nghe thấy hai chữ "khám thai", Giản An An hoàn toàn không hiểu gì, nhưng cô nghe hiểu từ "bệnh viện".
"Em không muốn tiêm! Không muốn!" Giản An An lập tức chui vào trong chăn, không chịu ra ngoài.
Lục Ngự Thần quỳ xuống mang giày cho cô, đội mũ cho cô.
Sau đó nắm tay cô ra khỏi biệt thự, lên xe.
Lúc này đã sang xuân, bên ngoài cây cối xanh mướt, đầy sức sống.
Giản An An tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ. Lục Ngự Thần đưa tay định xoa đầu cô thì bị cô né tránh.
"Đừng..." Giản An An co cổ lại, ánh mắt đầy đề phòng nhìn anh. Bây giờ cô rất sợ Lục Ngự Thần.
Nụ cười trên mặt anh cũng theo đó mà biến mất. Anh cúi người, nhẹ nhàng nắm lấy má cô, giọng điệu lạnh lẽo: "Sao hả? Ngay cả để chú Lục xoa đầu cũng không được sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)