Vừa rồi tên kia trông như thể chỉ một đấm là có thể giết chết cô vậy.
Giản An An tuy đầu óc có phần chậm chạp, nhưng cũng có những suy nghĩ nhỏ của riêng mình.
Cô gật đầu: "Ừm... vậy cũng không ngủ với anh nữa, em muốn một phòng riêng..."
"Được, được, chồng nghe lời em."
Đối với Lục Ngự Thần mà nói, chỉ cần Giản An An không còn nghĩ đến chuyện rời đi nữa, điều gì anh cũng đồng ý.
Anh liền sai người dọn dẹp ra một phòng ngủ riêng.
Lục Ngự Thần đang gọi điện thoại, hỏi: "Thế nào rồi? Treo hắn ta lên tường rồi chứ? Vừa nãy tôi đánh một cú vẫn chưa hả giận."
[Vâng, Lục tổng, chúng tôi đã làm đúng theo lời anh dặn.]
"Thế thì tốt."
Lục Ngự Thần quay sang nhìn Giản An An, cười xấu xa. Anh biết Giản An An có chút hay ghi thù, nên định lát nữa để cô xả giận.
Lục Ngự Thần đến tiệm mì, trả điện thoại cho bà chủ, tiện thể mang theo cả con búp bê nhồi bông của Giản An An về.
Trước khi đi, bà chủ tiệm nói muốn trả công mấy ngày nay cho Giản An An, nhưng anh không nhận, rồi rời đi luôn.
Anh trở về nhà, đi đến phòng ngủ. Đến trước cửa thì phát hiện cửa đã bị khóa trái. Cô nhóc này lại còn khóa cửa nữa.
"An An, mở cửa."
"... Không mở." Giản An An trốn trong phòng ngủ, không chịu mở cửa cho Lục Ngự Thần.
Lúc này Lục Ngự Thần cầm con búp bê, nói: "Búp bê của em ở chỗ anh, chẳng lẽ An An không muốn nữa rồi?" Vừa nói, anh vừa ngồi xuống, đưa tay búp bê vào khe cửa cho Giản An An nhìn thấy.
"Búp bê!"
Giản An An vừa thấy liền lập tức chạy tới, ngồi xuống định lấy lại.
Thấy trúng kế rồi, Lục Ngự Thần liền rụt tay lại kéo búp bê đi, sau đó nói: "Mở cửa cho chồng, chồng sẽ trả lại cho em."
Giản An An nghe xong, không nghĩ ngợi gì liền mở cửa ra, ngẩng đầu nhìn Lục Ngự Thần nói: "Chồng, trả búp bê cho em."
"Ha." Lục Ngự Thần giả vờ không chấp nhặt, đưa búp bê trả lại cho cô, nhưng trong lòng lại nghĩ đến chuyện tối nay.
Giản An An ôm được búp bê, vui vẻ đi đến giường, ôm chặt lấy nó đầy thỏa mãn.
"An An, nói cho chồng nghe, mấy ngày nay có ai đụng vào em không?" Lục Ngự Thần bước tới, giọng nói mang theo sự nguy hiểm.
Giản An An nhìn anh, lắc đầu: "Không có."
Giản An An ôm búp bê, bước tới nắm lấy tay Lục Ngự Thần, rồi cùng anh ra ngoài.
Cô đầu óc ngốc nghếch, không suy nghĩ nhiều, có khi chuyện vừa xảy ra, lát sau đã quên mất.
Lục Ngự Thần lái xe đưa cô đến trung tâm thành phố.
"Chồng, mình đi đến công viên trò chơi hả?" Giản An An vẫn ngây thơ hỏi: "Em muốn chơi vòng xoay ngựa gỗ."
Lục Ngự Thần nghe vậy chỉ mỉm cười liếc cô một cái, không nói gì.
Rất nhanh đã đến trước một quán bar.
"Xuống xe đi."
"Ừm!"
Giản An An cởi dây an toàn, xuống xe. Cô nhìn cửa tiệm trước mắt đang nhấp nháy ánh đèn sặc sỡ, rất tò mò: "Chồng, đây là đâu vậy?"
"Đây là công viên trò chơi." Lục Ngự Thần cố ý đáp như vậy.
Nói xong, anh đưa tay vòng qua eo Giản An An từ phía sau, cùng cô đi vào bên trong.
Vừa vào đại sảnh, quản lý liền chạy ra đón: "Lục tổng, a, vị này chắc chắn là Lục phu nhân rồi, mời vào, mời vào."
Bên trong bar, đại sảnh toàn là người đang nhảy nhót, ăn chơi trác táng, rất ồn ào, còn chói tai. Giản An An lập tức rúc vào lòng Lục Ngự Thần, tay nắm lấy cà vạt anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)