Vệ Thanh Viện nhìn căn phòng trống trải của Lâm Nghĩ, vốn định mấy ngày nghỉ này sẽ kéo cô đi trung tâm thương mại mua sắm một chuyến, giờ kế hoạch đổ bể nên chỉ biết tặc lưỡi: "Biết rồi, tiểu thư nhà giàu các người đúng là quý nhân đa sự."
Lâm Nghĩ đáp: "Tích đức chút đi, im cái miệng của cậu lại."
Hai chữ "nhà giàu" với cô, cùng lắm cũng chỉ như đứng bên bờ sông nhìn ra biển lớn mà thôi. Chỉ đến thế là cùng.
Vệ Thanh Viện bĩu môi, nghĩ bụng chắc cô nàng này cũng không sao, miệng lưỡi vẫn còn sắc sảo thế kia mà.
Tắt máy sau cuộc gọi với Thanh Viện, Lâm Nghĩ bảo tài xế ghé qua bưu cục gần nhất trước. Cô cần điền nốt mấy tờ vận đơn cho các món đồ còn sót lại sau hoạt động lần trước. Ngày mai đã là đêm giao thừa, e là bưu cục sẽ nghỉ Tết không có ai trực. Sau khi xong việc ở đó rồi mới đến Vân Dương Trang là vừa kịp lúc.
Tuyết lớn làm cản trở giao thông, quãng đường đi không mấy suôn sẻ. Lâm Nghĩ làm xong việc thì bắt một chiếc taxi cũ kỹ đi tiếp, đoạn đường đến ngoại ô phía Tây bình thường mất nửa giờ nay phải đi gần một tiếng đồng hồ.
Xuống xe, cô men theo địa chỉ cụ thể mà Vệ Thú Mậu gửi để đi lên. Vì khắp nơi đều là tuyết trắng xóa, toàn bộ Vân Dương Trang trông như tọa lạc trên một áng mây, rất đúng với cái tên của nó. Đẩy cánh cửa sảnh chính ra, hơi lạnh tan biến, thay vào đó là luồng khí ấm áp phả vào mặt. Trước mắt là cảnh tượng xa hoa, ngọc ngà, người người đang nâng ly chúc tụng.
Chiếc áo lông vũ màu đen trên người Lâm Nghĩ trông có vẻ lạc lõng giữa không gian này.
Một nhân viên phục vụ nhanh chóng tiến lại gần: "Thưa tiểu thư, cô có thể vào phòng nghỉ đằng này để cởi áo khoác ạ."
Lâm Nghĩ gật đầu: "Được, cảm ơn."
Cô đi theo người phục vụ vào phòng nghỉ, cởi bỏ lớp áo lông dày sụ bên ngoài. Bên trong, hôm nay cô diện một chiếc váy len dáng dài màu xanh xám nhạt với phần vai rủ tinh tế.
Người nhân viên không kìm được mà liếc nhìn Lâm Nghĩ thêm vài lần. Tuy chưa rõ thân phận của người tới, nhưng xét về cách ăn mặc, cô không lộng lẫy bằng những tiểu thư khuê các bên trong, cũng chẳng có gì quá nổi bật. Thế nhưng nếu để nói về điểm khiến người ta phải chú ý, thì đó chính là làn da trắng ngần cùng những đường nét thanh tú trên gương mặt. Người phục vụ thầm nghĩ, nếu cô gái này chịu khó chăm chút, trang điểm kỹ càng, chắc chắn sẽ vô cùng kinh diễm.
Lâm Nghĩ vừa cởi áo khoác bước ra ngoài, Trần Cảnh – người đang cầm ly rượu trò chuyện với vài vị tiền bối – liền đưa mắt nhìn sang. Hôm nay anh mặc bộ vest đen phối với quần tây kiểu trẻ trung, khác hẳn với chiếc áo khoác hờ hững ở Chroma lúc sáng, nhưng vẫn toát lên vẻ lười nhác thường thấy. Anh hạ mắt, cái nhìn hướng về phía cô có chút dò xét.
Lâm Nghĩ không ngờ Vệ Thú Mậu lại mời cả Trần Cảnh tới đây. Gặp lại anh nhanh như vậy khiến cô cảm thấy như sự bẽ bàng và chua xót ở quán bar lúc sáng vẫn đang tiếp diễn. Theo bản năng, cô hơi nghiêng người về phía đĩa trái cây trên bàn gần đó, vờ như không có chuyện gì mà dùng nĩa xiên một miếng cam đưa lên miệng.
Người ta vẫn bảo "cọc đi tìm trâu" chỉ cách nhau một lớp màn thưa, nhưng bước đi đầu tiên của cô thất bại dường như đã bào mòn sạch sẽ dũng khí trong lòng.
Một lúc sau, qua những bóng người chập choạng, Lâm Nghĩ nhận thấy Trần Cảnh đã thu hồi ánh mắt, lúc này cô mới cảm thấy tự nhiên hơn một chút. Thế nhưng, thần sắc trên gương mặt cô cũng theo đó mà trầm xuống.
Bên cạnh có người quen biết Lâm Nghĩ, người đó cầm ly rượu khẽ huých vào khuỷu tay cô, cười hỏi: "Nghĩ Nghĩ, đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế?" Người tới là Chu Diệc Như, con gái của chú Tư nhà họ Chu, hiện đang làm cùng công ty với Lâm Nghĩ. Nói xong, Diệc Như hất cằm về phía Trần Cảnh, nháy mắt đầy ẩn ý với cô.
Lâm Nghĩ sực tỉnh, mỉm cười lịch sự với cô ấy, vờ như không nhận được tín hiệu ám chỉ đó. Cô đặt đĩa trái cây xuống rồi nói: "Em đi vệ sinh một lát."
Nói xong, cô liền đi thẳng về phía sau.
Chu Diệc Như bị bỏ lại phía sau chỉ biết nhíu mày, thầm nghĩ con bé này bình thường lanh lợi lắm mà, sao lúc này lại ngớ ngẩn thế không biết? Vệ Thú Mậu đặc biệt mời Trần Cảnh tới đây chính là vì biết tâm ý của Lâm Nghĩ, mục đích rõ ràng như vậy cơ mà.
Lâm Nghĩ không đi vệ sinh mà rẽ vào một hành lang bên cạnh. Cô vốn muốn tìm một nơi yên tĩnh để hít thở chút không khí, kết quả là chưa kịp đi đâu đã chạm mặt Vệ Thú Mậu đang đi tới. Anh ta tiện tay nhấc một đĩa trái cây từ trên kệ đưa cho Lâm Nghĩ: "Đĩa trái cây trên bàn ở sảnh chính hết rồi, anh bận quá không quán xuyến hết được, phiền em mang ra đó giúp anh một chút nhé."
Mà ngay cạnh chiếc bàn ở sảnh chính lúc này chính là Trần Cảnh. Ý tốt của Vệ Thú Mậu rõ ràng đến mức không cần nói ra.
Dù sao anh ta cũng là cấp trên, xuất phát từ lòng tôn trọng, Lâm Nghĩ không thể làm mất mặt anh ta ngay lúc này. Cô chỉ đành bưng đĩa trái cây đi qua đó.
Về phía Vệ Thú Mậu, anh ta vừa định bước chân vào trong thì cánh cửa bên cạnh bị ai đó đẩy ra từ bên ngoài.
Tuyết rơi lả tả, người còn chưa thấy rõ nhưng gió tuyết đã theo khe cửa ùa vào không ít.
Ngay sau đó, Vệ Thú Mậu ngẩng lên, nhìn rõ người vừa bước vào thì ánh mắt khẽ lóe sáng, vội vàng lên tiếng chào hỏi: "Trạch Dục về từ bao giờ thế?" Vì thế hệ cha chú ngày trước từng có mối quan hệ làm ăn, lại thêm tuổi tác xấp xỉ nhau, một người khéo léo như anh ta theo bản năng liền mở lời bắt chuyện làm quen.
Chu Trạch Dục mặc một chiếc áo khoác măng tô màu xám đậm, dáng người cao hơn Vệ Thú Mậu chừng nửa cái đầu. Trên sống mũi cao thẳng, cặp kính của anh phủ một tầng hơi nước do sự chênh lệch nhiệt độ đột ngột, nhưng cũng rất nhanh tan đi trong tích tắc. Ánh mắt anh lướt qua phía sảnh chính một lượt rồi mới nhìn về phía Vệ Thú Mậu. Vừa cởi áo khoác, anh vừa lịch sự đáp lời: "Tôi mới về."
"Để tôi giúp ngài, thưa ngài Chu." Một nhân viên phục vụ nhanh chóng tiến đến nhận lấy áo khoác từ tay anh, sau đó treo gọn gàng vào tủ quần áo bên cạnh.
Rõ ràng, họ đã quá quen thuộc với vị khách này.
Vệ Thú Mậu cười đáp một tiếng "ừm". Theo tầm mắt của Chu Trạch Dục nhìn vào bên trong, có thể thấy Lâm Nghĩ vừa xếp xong đĩa trái cây, theo bản năng, cô liếc nhìn bóng lưng của Trần Cảnh đứng cạnh đó. Tuy chỉ là một cái nhìn thoáng qua, nhưng với những người tinh ý, không khó để nhận ra tâm ý của cô dành cho Trần Cảnh.
Vệ Thú Mậu nhanh chóng tiếp lời: "Cũng sắp đến Tết rồi, tôi cố ý bày tiệc đoàn viên để mọi người có cơ hội tìm hiểu và giao lưu với nhau nhiều hơn." Rốt cuộc thì chuyện ăn uống, rượu chè vẫn luôn là cách ngắn nhất để kéo gần khoảng cách giữa người với người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



