Lâm Nghĩ rửa mặt thật sạch, lại uống thêm mấy ngụm nước, cảm giác nôn nao thắt quặn trong dạ dày rốt cuộc cũng vơi đi phần nào, chỉ có đôi gò má là vẫn còn ửng hồng chút sắc rượu.
Lâm Nghĩ: "..."
Ngay sau đó, Lưu Phi Nhi cố ý ghé sát lại gần, hạ thấp giọng tò mò: "Lâm tổ trưởng ơi, cậu với anh Chu lúc nãy..." Cô nàng ngập ngừng, vắt óc mãi mà chẳng biết dùng từ ngữ nào để mô tả được một Chu Trạch Dục bằng xương bằng thịt ở ngoài đời. Dường như bất kỳ tính từ nào đặt lên người anh cũng đều trở nên thiếu thốn và lệch tông.
Lưu Phi Nhi đành hạ giọng xuống mức thấp nhất có thể: “Cậu với Chu Trạch Dục rốt cuộc có quan hệ thế nào vậy?”
Trên sóng truyền hình, anh lúc nào cũng ăn nói sắc bén, lập luận đâu ra đấy. Vậy mà ngoài đời lại có vẻ là một người khá ít nói.
“Anh trai tớ.” Lâm Nghĩ đáp ngay, không cần suy nghĩ.
“Anh trai cậu á?” Lưu Phi Nhi tỏ vẻ nghi ngờ, ánh mắt đảo một vòng từ đầu đến chân cô: “Anh trai kiểu gì? Kiểu anh trai mưa ấy hả?”
Gương mặt cô nàng lộ rõ vẻ tò mò, hóng hớt.
“Anh trai ruột.”
Mấy chữ từ miệng Lưu Phi Nhi suy diễn ra thật sự quá chướng tai, Lâm Nghĩ đành ném cho cô ấy một ánh mắt bất lực, nhấn mạnh từng chữ để đính chính.
Vừa dứt lời, bên cạnh bỗng vang lên một tiếng hắng giọng trầm thấp. Lâm Nghĩ giật mình quay đầu lại, liền thấy Chu Trạch Dục đã đứng đó từ lúc nào.
Bộ âu phục may đo thủ công được anh mặc chỉnh tề, phẳng phiu, tôn lên vóc dáng cao lớn cùng khí chất mạnh mẽ khó có thể xem nhẹ. Anh khẽ giơ chìa khóa xe trong tay, ra hiệu về phía cửa ra vào:
“Để anh đưa hai người về.”
Lâm Nghĩ vội vàng đứng thẳng dậy, theo bản năng xua tay từ chối: “Không cần đâu anh…”
Nói đến đây, cô liếc nhìn về phía phòng bao cuối hành lang. Từ bên trong vẫn thấp thoáng vọng ra tiếng trò chuyện, nghe không rõ nội dung. Cô còn chưa kịp bước vào đó, cũng không biết tình hình thế nào, chỉ sợ mình làm ảnh hưởng đến công việc của anh.
Cô bèn giơ tay chỉ về phía phòng bao, tiếp lời: “Cái đó… anh cứ lo việc của anh trước đi. Bọn em tự bắt taxi về là được rồi.”
Chu Trạch Dục khựng lại, dán mắt nhìn cô chằm chằm suốt hai giây, rồi buông một câu: "Đi thôi." Giọng điệu của anh vô cùng kiên quyết, thái độ dứt khoát không cho phép cự tuyệt, dứt lời liền sải bước đi trước mở đường.
Lâm Nghĩ vội vàng vơ lấy chiếc túi xách khoác lên vai, kéo nhẹ Lưu Phi Nhi còn đang ngơ ngác đi theo sau lưng anh.
Cả ba cùng đi bộ ra bãi đỗ xe ngoài trời của trang viên. Trong phạm vi ánh đèn đường rọi tới, có thể nhìn thấy bao bọc xung quanh bãi đỗ toàn là những đồi chè xanh mướt. Đèn tín hiệu của chiếc Maybach màu đen sang trọng khẽ nháy sáng, Chu Trạch Dục lên xe, thuần thục lùi xe ra khỏi vị trí đỗ rồi dừng lại ngay bên cạnh Lâm Nghĩ và Lưu Phi Nhi.
Hai cô gái lần lượt mở cửa bước lên băng ghế sau. Chiếc xe nhanh chóng lăn bánh rời khỏi trang viên.
"Ờm... Chu tiên sinh, lát nữa cho tôi xuống ở đoạn đường Đức Dục phía trước là được rồi, cảm ơn anh." Lưu Phi Nhi rụt rè chỉ chỉ tay về phía trước.
Ngay trước lúc mở cửa xuống xe, cô nàng còn quay đầu lại làm biểu tượng "alo" bằng tay với Lâm Nghĩ, ý bảo giữ liên lạc, rồi mới vội vã bước xuống.
Lưu Phi Nhi đứng bên lề đường, ngoảnh đầu nhìn theo chiếc Maybach vài lần, cho đến khi chiếc xe sang trọng ấy hòa hẳn vào dòng xe cộ đông đúc phía xa rồi mất hút.
Không gian bên trong xe im ắng đến lạ kỳ. Khả năng cách âm và chống ồn tuyệt đối của con xe khiến Lâm Nghĩ gần như không nghe thấy bất kỳ tạp âm nào từ thế giới bên ngoài. Cũng có thể là do dư âm của mấy ly rượu lúc nãy khiến đại não cô phản ứng có chút trì trệ, chậm chạp. Cô chỉ lặng lẽ nhìn ngắm qua lớp kính xe, cảm thấy dòng người qua lại và cảnh sắc đường phố cứ vun vút lùi lại phía sau trông thật không chân thực. Ánh đèn xe qua lại đan xen, những gánh hàng rong bên lề đường, hay những tấm áp phích quảng cáo dán trên những mảng tường cũ... tất cả lướt qua nhạt nhòa cứ như một bức tranh vẽ.
Mắt thấy xe sắp sửa tiến đến góc cua phía trước, Lâm Nghĩ mới chợt sực nhớ ra căn hộ của cô cũng ở ngay gần đây. Thế nhưng cô lại có một xấp tài liệu quan trọng đang để quên ở biệt thự nhà họ Chu, sáng mai cần dùng gấp rồi. Đêm nay nếu không tình cờ đụng phải Chu Trạch Dục, cô vốn dĩ cũng định tự bắt xe quay về nhà họ Chu một chuyến để lấy.
Đang tính mở lời bảo Chu Trạch Dục cho mình cùng về nhà, thì chiếc điện thoại trong túi xách của Lâm Nghĩ đột ngột rung lên bần bật. Là Vệ Thanh Viện gọi tới. Cô nhấn nút nghe, nhưng đầu dây bên kia lại là giọng của một người đàn ông: "Xin hỏi có phải Lâm tiểu thư không? Tôi là Vương Vũ, trợ lý của Trần tổng, cô còn nhớ tôi chứ?"
"Thanh Viện bị làm sao ạ?" Lâm Nghĩ sốt ruột cắt ngang lời xã giao dông dài của đối phương, đi thẳng vào vấn đề.
"Vệ tiểu thư bị trầy xước ở chân, hiện tại đang xử lý vết thương ở khoa chấn thương chỉnh hình của Bệnh viện Trung tâm. Cô ấy bảo tôi gọi hỏi xem hiện tại cô đang ở đâu, có tiện qua đây một chuyến không."
Vương Vũ còn chưa kịp dứt câu, Lâm Nghĩ đã nghe thấy tiếng của Vệ Thanh Viện loáng thoáng vọng vào từ phía xa: "Công chúa điện hạ ơi, giang hồ cứu nguy! Chân tớ phế luôn rồi, không nhúc nhích nổi nữa!" Bên tai cô ẩn hiện tiếng bác sĩ, y tá đang trao đổi công việc, cùng âm thanh đi lại ồn ào đặc trưng của bệnh viện. Thậm chí, Lâm Nghĩ dường như còn ngửi thấy cả mùi thuốc sát trùng nồng nặc sực lên qua đường dây điện thoại, bởi cô vốn là người cực kỳ nhạy cảm với cái mùi đó.
Lâm Nghĩ hoàn toàn không hiểu nổi tại sao Vệ Thanh Viện lại đi cùng với trợ lý của Trần Cảnh. Cô cúp điện thoại, ánh mắt vô thức nhìn về phía người đàn ông đang cầm lái phía trước.
Chu Trạch Dục điềm tĩnh xoay vô lăng, chẳng đợi cô phải mở miệng, anh đã chủ động hỏi trước: "Bệnh viện Trung tâm?"
Không gian trong xe quá đỗi khép kín và yên tĩnh, Lâm Nghĩ lại ngồi ngay hàng ghế phía sau ghế lái, nên nội dung cuộc đối thoại vừa rồi đã lọt không sót một chữ vào tai anh.
Lâm Nghĩ khẽ "vâng" một tiếng: "Làm phiền anh quá anh ơi, lát nữa đến cổng bệnh viện anh thả em xuống là được rồi."
Chu Trạch Dục không đáp lời, lẳng lặng lái xe một mạch thẳng tới cổng Bệnh viện Trung tâm rồi tấp vào lề. Lâm Nghĩ lập tức đẩy cửa bước xuống xe, nhưng đi được hai bước cô lại sực nhớ ra điều gì, liền quay đầu lại, ghé sát vào cửa kính xe vẫy vẫy tay chào Chu Trạch Dục: "Anh về trước đi ạ, hôm nay thật sự làm phiền anh quá, anh đi đường chú ý an toàn nhé." Dù sao Lâm Nghĩ cũng không biết mình phải bận rộn ở đây đến mấy giờ, cô đã làm mất quá nhiều thời gian của Chu Trạch Dục rồi.
Dặn dò xong, cô mới xoay người chạy nhanh vào trong khuôn viên bệnh viện.
Vừa chạy cô vừa bấm máy gọi lại cho Vệ Thanh Viện để hỏi rõ vị trí cụ thể của khoa chấn thương chỉnh hình, rồi theo chỉ dẫn đi thẳng tới đó.
Vệ Thanh Viện đang ngồi ở khu vực ghế chờ tại sảnh lớn, nơi cổ chân có thể nhìn rõ mấy lớp băng gạc trắng muốt vừa mới quấn xong. May là vết thương không đến mức phải nhập viện, cô nàng đang cúi đầu, dùng ngón tay nhích từng chút một để chỉnh lại ống quần cho đỡ vướng. Nghe thấy tiếng cửa thang máy mở, cô nàng ngước mắt lên nhìn thì thấy Lâm Nghĩ đang hớt hải đi ra, liền giơ tay vẫy vẫy: "Bên này, bên này!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



