"Về rồi đấy à?" Chu Trạch Dục cúp điện thoại.
Lâm Nghĩ khẽ "vâng" một tiếng: "Anh vẫn chưa ngủ sao ạ?"
Chu Trạch Dục giơ giơ chiếc điện thoại di động đang nắm trong tay lên: "Anh mới tiếp một cuộc điện thoại."
"Vậy em về phòng trước đây, chúc anh ngủ ngon." Lâm Nghĩ vốn dĩ từ trước đến nay không nói chuyện nhiều với Chu Trạch Dục. Mấy ngày Tết vừa qua đi, có lẽ lại sẽ là một khoảng thời gian rất dài hai người không chạm mặt nhau. Cô chỉ chào hỏi xã giao vài câu đơn giản rồi lướt qua người anh, đẩy cửa đi vào nhà.
Về thẳng phòng ngủ của mình, cô ngồi thẫn thờ trước bàn viết, tay chống lên trán nhìn chính mình trong gương, thầm tái hiện lại một lượt những lời Thẩm Chung Ý nói khi nãy. Điều cô buộc phải thừa nhận chính là, so với Thẩm Chung Ý, cô có một nhược điểm chí mạng: hoàn toàn không có kinh nghiệm quản lý.
Cô tắm rửa mất gần một tiếng đồng hồ, lúc bước ra ngoài đã gần mười một giờ đêm. Lâm Nghĩ liếc nhìn chiếc điện thoại đang nháy đèn chỉ thị, có một tin nhắn WeChat mới đến. Cô ấn mở ra, là tin nhắn thoại do Vệ Thanh Viện gửi tới. Cô ấy hỏi rốt cuộc lúc ở buổi tiệc cô và Thẩm Chung Ý đã xảy ra chuyện gì, còn bảo thật ra chính mình cũng nghe loáng thoáng được vài câu, về nhà ngẫm nghĩ lại cứ thấy không yên tâm, không hỏi cho ra lẽ thì không tài nào chợp mắt nổi.
Lâm Nghĩ nghe xong liền bấm vào màn hình điện thoại để gõ chữ, gõ được một hàng lại xóa đi một ít, khựng lại một lát rồi xóa sạch sành sanh. Cô sợ nếu nói thật cho Vệ Thanh Viện biết, e rằng đêm nay cô ấy sẽ càng mất ngủ hơn.
Cuối cùng, cô chỉ gửi đi một câu trấn an: "Chẳng có chuyện gì to tát đâu, ngủ đi bà cô của tôi ơi."
Vệ Thanh Viện liền gửi lại một chiếc meme quỳ lạy kèm dòng chữ: [Đại tiểu thư ngủ ngon.jpg]
Tắm nước nóng cộng thêm hơi ấm từ hệ thống sưởi phả ra khiến cổ họng Lâm Nghĩ khô khốc, cô đành đi ra ngoài tìm nước uống. Cô cứ ngỡ mọi người đều đã đi ngủ rồi, nào ngờ phía nhà bếp vẫn còn sáng đèn. Lâm Nghĩ ló đầu vào nhìn thử, hóa ra là thím Lưu: "Thím Lưu, thím vẫn chưa ngủ ạ?"
Thím Lưu nhìn thấy Lâm Nghĩ ở cửa liền bưng một ly sữa vừa mới được hâm nóng bằng lò vi sóng lên hỏi: "Tiểu Nghĩ đấy à, cháu có uống sữa không?"
Lâm Nghĩ lắc đầu, đi tới đảo bếp lấy một chiếc ly thủy tinh, bảo mình muốn uống nước lọc rồi tự rót cho mình một cốc.
Thím Lưu mỉm cười nhưng gương mặt lại lộ rõ vẻ khó xử. Thím ấy nhìn Lâm Nghĩ vài lần, ngập ngừng định nói lại thôi, điệu bộ giống như đang có việc muốn nhờ vả.
Lâm Nghĩ vốn không phải kiểu người khó tính, cô nhìn thím ấy rồi khẽ nhếch môi hỏi: "Thím Lưu, có chuyện gì thế ạ?"
"Cũng không có gì to tát đâu, chỉ là dì Lương của cháu sợ Trạch Dục vừa mới trở về nhà chưa quen giấc nên dễ mất ngủ, mới dặn thím mỗi ngày đều phải mang một ly sữa ấm lên phòng cho cậu ấy." Thực ra mấy ngày trước thím ấy luôn cố gắng mang lên đặt ở đầu giường anh trước chín giờ tối, nhưng hôm nay thì khác: "Tại thím đoảng quá, tối nay mải mê trồng lại mấy chậu hoa ngoài sân mà quên khuấy mất thời gian. Giờ thím chỉ sợ muộn thế này rồi mà còn lên..."
Lâm Nghĩ lập tức hiểu ra thím ấy đang khó xử điều gì. Giờ này mà mang lên, sợ người ta đã đi ngủ rồi lại thành ra quấy rầy; mà không mang lên thì trong lòng lại không yên, nhỡ đâu Chu Trạch Dục vì thế mà mất ngủ thật thì sao. Dù sao thím Lưu làm việc ở Chu gia cũng đã mười mấy năm nay, lúc nào cũng vô cùng tận tụy và trách nhiệm.
"Không sao đâu ạ, thím cứ để đấy đi, lát nữa cháu mang lên cho." Lâm Nghĩ bưng ly nước trong tay uống thêm một ngụm.
Thím Lưu vội vàng nói lời cảm ơn.
Lâm Nghĩ uống nốt vài ngụm nước cho đỡ khát, đặt ly xuống rồi bước tới trước ly sữa ấm. Cô áp lòng bàn tay vào thành ly, dòng sữa ấm áp xuyên qua lớp thủy tinh truyền thẳng vào lòng bàn tay cô.
Cô khẽ thở dài một hơi. Thật ra chính cô cũng sợ mình sẽ quấy rầy anh, nhưng trong mắt thím Lưu, cô là em họ của anh, danh phận này dẫu sao cũng tự nhiên hơn thân phận người làm của thím ấy rất nhiều.
Chần chừ một lát, cô bưng ly sữa đi về phía cầu thang xoắn ốc rồi xỏ dép lê đi lên lầu. Tiếng dép lê bước trên thảm cầu thang phát ra những âm thanh trầm đục, Lâm Nghĩ đã cố hết sức để bước đi thật nhẹ nhàng.
Tầng hai từ trước đến nay luôn là không gian sinh hoạt riêng tư của Chu Trạch Dục, bao gồm phòng ngủ, thư phòng và cả phòng chứa đồ. Lâm Nghĩ chưa từng bước chân lên đây bao giờ.
Trong lòng cô dâng lên một nỗi thấp thỏm, không rõ anh đã ngủ hay chưa.
Lên đến tầng hai, ngay lối hành lang là một chiếc tủ âm tường, phóng tầm mắt nhìn qua thì nơi này chỉ thắp duy nhất một chiếc đèn ngủ nhỏ tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt.
Mấy kiểu đèn ngủ nhỏ thế này ở tầng một có rất nhiều, nhưng rõ ràng ánh sáng ở tầng hai tối hơn hẳn.
Lâm Nghĩ vốn có chứng quáng gà nhẹ, cô đứng chôn chân tại chỗ không dám nhúc nhích, đợi đôi mắt thích ứng với bóng tối một lát mới nhìn rõ được bố cục hành lang trước mặt, đồng thời cũng nhìn thấy một chiếc kính mắt đang đặt trên mặt bàn ngay trước mặt.
Đó chính là chiếc kính khung bạc với cặp tròng mỏng dính mà Chu Trạch Dục vẫn thường hay đeo.
"Tìm anh có việc à?"
Trong lúc Lâm Nghĩ còn đang phân vân không biết căn phòng nào trước mắt mới là phòng ngủ thì phía sau cô, một giọng nói trầm thấp nhưng không hề xa lạ bỗng vang lên từ phía trên bên phải. Cô quay người lại, khẽ "vâng" một tiếng rồi cẩn thận bưng ly sữa hướng về phía người đàn ông trước mặt. Thấy trên tay anh đang cầm một chiếc hộp gỗ khá vướng víu, cô liền quay người đặt ly sữa lên chiếc bàn bên cạnh.
Chu Trạch Dục sở hữu chiều cao mét tám mươi chín, cao hơn Lâm Nghĩ hẳn một cái đầu. Anh đi dép lê, sải bước trên tấm thảm nhung mềm mại. Bên dưới anh mặc một chiếc quần tây bằng chất liệu vải mềm cao cấp, bên trên là chiếc áo sơ mi kẻ sọc màu xám, có vẻ như anh vừa mới giải quyết xong công việc trong thư phòng cạnh đó mới bước ra.
Nhìn thấy cô đặt ly, anh khẽ đưa một bàn tay ra định tiến đến đỡ giúp, nhưng khi đưa ra được nửa chừng, anh bỗng khựng lại một nhịp rồi thu tay về.
"Em đặt ở chỗ này nhé," Lâm Nghĩ vừa nói vừa khéo léo dịch chiếc kính mắt của Chu Trạch Dục vào phía trong một chút. Gọng kính rất nhẹ, cầm trong tay gần như không có chút trọng lượng nào. Cô vừa đặt ly sữa xuống vừa tiếp tục nói: "Thím Lưu nhờ em mang lên cho anh một ly sữa nóng, uống cái này giúp dễ ngủ hơn ạ."
Dưới lầu, thím Lưu vừa đi ra, tay ôm đống quần áo và khăn tắm bẩn hướng về phía phòng giặt, thím ấy theo phản xạ ngước mắt nhìn lên tầng hai một cái. Chu Trạch Dục liếc mắt nhìn theo hướng đó, rất nhanh liền hiểu ra Lâm Nghĩ là đang chịu sự ủy thác của người khác.
Thế nhưng Lâm Nghĩ lại không rời đi ngay lập tức, ánh mắt cô hoàn toàn bị thu hút bởi một cuốn sách đặt cạnh chiếc ly.
"Anh ơi, cuốn sách này em có thể mượn đọc được không ạ?"
Toàn bộ sự chú ý của Lâm Nghĩ lúc này đều bị cuốn sách có tựa đề “Phân tích ví dụ thực tế về lập kế hoạch triển lãm” hút chặt lấy. Trên bìa sách có dính chút vệt nước từ đâu không rõ, cô xót của, vội vàng rút một tờ khăn giấy nhẹ nhàng lau sạch vết bẩn trên bìa.
Chu Trạch Dục liếc mắt nhìn qua, khẽ gật đầu với cô: "Được chứ, anh không dùng tới nữa."
"Em cảm ơn anh nhé." Lâm Nghĩ ôm khư khư cuốn sách trong tay: "Em đọc xong sẽ đặt lại chỗ cũ ạ." Sở dĩ cô nói là "đặt lại chỗ cũ" chứ không nói là "trả lại cho anh" là vì cô nghĩ chỉ hai ngày nữa anh sẽ rời đi, lúc đó sẽ chẳng thể gặp được người nữa.
Chu Trạch Dục khẽ "ừ" một tiếng, anh rũ mắt mở chiếc hộp gỗ trong tay ra, dường như có thứ gì đó muốn đưa cho cô.
Thế nhưng Lâm Nghĩ lúc này đang vô cùng phấn khích, căn bản không hề chú ý tới hành động của anh. Nói xong, cô liền ôm chặt cuốn sách một mạch chạy thẳng xuống lầu, sau đó chui tọt vào trong phòng ngủ của mình.
Ở phía bên này, Chu Trạch Dục thu hồi ánh mắt từ cánh cửa phòng đã được đóng chặt bên dưới, quay sang nhìn chiếc hộp gỗ đã được kéo ra một nửa, rồi lại từng chút từng chút một đóng nó lại như cũ.
…
Cuốn sách ấy Lâm Nghĩ đã đọc rất lâu, đọc đến mức ngủ gục luôn trên bàn. Cô tỉnh dậy là do thím Lưu gõ cửa gọi xuống ăn cơm.
Trên bàn ăn lúc này chỉ còn lại một mình Lâm Nghĩ. Thím Lưu bảo sáng sớm dì Lương đã dặn không được đánh thức cô, vì biết mấy ngày nay cô toàn bị Chu Diệc Như kéo đi chơi đến tận đêm muộn, cứ để cô ngủ thêm một lát.
Trong nhà giờ đã chẳng còn ai, Lâm Nghĩ ăn cơm xong liền trở về phòng ngủ thu dọn vài món đồ đơn giản, tìm một chiếc túi vải xách tay để đựng.
Áo khoác, tài liệu, vài món mỹ phẩm dưỡng da và trang điểm thường dùng, cuốn sách tối qua mượn của anh Trạch Dục, và cuối cùng là chiếc máy quay phim do Trần Cảnh tặng.
Khi đi đến góc phòng, nhìn thấy hai hộp quà lớn mà Lý Minh Thành gửi tặng, nghĩ bụng hai ngày nữa thế nào cũng phải bàn giao công việc với người ta, cô dứt khoát lôi chúng ra rồi lần lượt bóc miệng hộp.
Bên trong thế mà lại là hai chiếc bình đào bằng sứ Thanh Hoa mô phỏng thời nhà Thanh, thuộc loại đồ gốm sứ trang trí cao cỡ nửa người. Thảo nào cái hộp lại to đến thế. Cũng may là được đóng gói vô cùng chắc chắn. Lúc nãy khi di chuyển đồ, cô ra tay không biết nặng nhẹ, thậm chí còn đá một cái, giờ nghĩ lại mới thấy có chút rùng mình sợ hãi, thật sự hú vía vì suýt nữa đã làm vỡ tan tành.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



