Điều rùng rợn nhất là cái bụng của gã, nó đang co giật dữ dội, cứ như thể... có vật gì đó đang sống đang điên cuồng giãy giụa bên trong lớp da bụng.
Gã vừa xuất hiện, một cảm giác áp bức mạnh mẽ đã đè Trương Thuần Lương chết dí tại chỗ, không thể cử động được nữa.
Trên không gian ảo mà hai người không thể nhìn thấy, bình luận chạy trên màn hình đã bùng nổ.
[A a a a a a a a a a, xuất hiện rồi! Hòa thượng thịt của Thành Phố Không Đêm! Món "dưa muối" điện tử của tôi!]
[Thực đơn của tôi lại sắp có món mới rồi, tôi xin gọi đây là đầu bếp thần số một của Ngôi Nhà Game!]
[Người mới vừa vào phòng live, mạn phép hỏi một câu... hai người chơi này sắp bị ăn thịt phải không?]
[Đúng vậy, cái phó bản Thành Phố Không Đêm này tôi đã xem livestream N lần rồi, ấn tượng sâu sắc nhất chính là hòa thượng thịt này, gã nấu ăn siêu ngon, mà thực đơn thì không! bao! giờ! lặp! lại! Mặc dù nguyên liệu đều là người chơi :)]
[Các cậu có xem diễn đàn không, có người chơi từng chụp màn hình lúc phó bản mới được tạo, lúc đó hòa thượng thịt là một mỹ nam đẹp trai vô cùng, lúc đó có vô số fan girl, tiếc là bây giờ ăn uống thành ra bộ dạng xấu xí này... ọe...]
[??? Lầu trên, bớt chém gió đi được không? Làm gì có NPC nào lại tích lũy năng lượng liên tục? Sau khi vượt qua phó bản, tất cả dữ liệu sẽ được làm mới lại mà?]
[Nhưng mà lầu trên ơi, phó bản này chưa có ai vượt qua cả... cho dù có người trốn thoát khỏi phó bản, thì đó cũng là do may mắn tìm thấy "chìa khóa", chứ chưa có ai chính thức vượt qua, cho nên đến tận bây giờ, phó bản này vẫn chưa được làm mới...]
[Vãi...]
[Vãi... ý là phó bản này, không ai có thể sống sót thuận lợi qua mười ngày à? Trông cũng không đáng sợ bằng phó bản Sinh Tồn Trên Vùng Đất Hoang bên cạnh mà...]
[Thật ra tôi khá mong chờ có người vượt qua. Vì tôi thực sự rất muốn xem lại nhan sắc thời kỳ đỉnh cao của hòa thượng thịt.]
[Mấy cậu đều đang bàn về hòa thượng, chỉ có tôi thấy phong cách của cậu Thánh Phụ nhỏ kia có gì đó không đúng à? Từ lúc tách khỏi đội người chơi, cậu ta cứ cười làm tôi thấy rờn rợn ấy...]
Lúc này, Trương Thuần Lương mới thật sự là người đang rùng mình, chỉ khi đối mặt trực tiếp với NPC kỳ lạ này, cậu mới cảm nhận được cái cảm giác sợ hãi khi bị coi như một món ăn.
Trương Thuần Lương toát mồ hôi lạnh, cậu có thể cảm nhận được, hoa sen sấm sét ba cánh mà cậu từng xăm trên cánh tay trái để phòng thân đã chỉ còn lại một cánh hoa, nếu chống đỡ thêm một lần nữa, cậu sẽ hoàn toàn hết cách.
Đúng lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng nước chảy róc rách.
Hòa thượng thịt quay đầu, món ăn còn lại của gã đã bị dọa đến méo mồm lệch mắt, tè ra đầy đất. Gã là một hòa thượng yêu sạch sẽ, thế là gã quyết định xử lý món ăn kia trước.
Thế là gã quay người, trong tiếng cầu xin đầm đìa nước mắt nước mũi của Vương Quý, gã kẹp lấy cổ ông ta.
"Xin ngài, xin ngài... không, tôi không ngon đâu! Ngài ăn tên mặt trắng kia đi, hắn trông non nớt hơn... xin ngài mà ngài ơi..."
Hòa thượng thịt không hề động lòng, gã giống như đang làm sạch một con tôm, "rắc" một tiếng, dễ dàng vặn đứt đầu ông ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

