Ở lại cả đêm bên cạnh một NPC ăn thịt người, không chừng sẽ bị coi là bữa ăn khuya, Trương Thuần Lương không dám ở lại lâu, cậu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị nhân lúc trời tối chuồn đi.
"Nếu tôi là cậu, tôi tuyệt đối sẽ không ra ngoài trong tình huống này."
Một giọng nói trầm tĩnh truyền đến từ trên tường rào.
Trương Thuần Lương ngước mắt lên nhìn, một người đàn ông tóc cắt ngắn lởm chởm đang nằm bò trên đầu tường nhìn cậu, cậu nhận ra người này... là người đàn ông tên Đình Anh kia.
Người này rất có địa vị trong nhóm người chơi, dường như là thủ lĩnh của một công hội game nào đó, tất cả người chơi đều kiêng dè người này.
"Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?" Trương Thuần Lương có chút cảnh giác.
Người đàn ông trầm ổn này lúc này sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, xem ra bị thương không nhẹ, bên cạnh cũng không còn những người chơi đi theo như cái đuôi nữa.
"Có chút rắc rối." Dường như Đình Anh đang suy nghĩ điều gì đó.
Kể từ sau khi hai người Trương Thuần Lương và Vương Quý bị đưa đi, trời đã sắp tối đen. Cùng lúc đó, tất cả mọi người đều nhận được một thông báo hệ thống mới.
[Mời người chơi tìm nơi trú ẩn trước khi trời tối, nếu không tìm được nơi trú ẩn trong thời gian quy định, coi như mất đi thân phận khách.]
Mất đi thân phận khách, ở cái nơi này sẽ có kết cục gì, các người chơi không dám tưởng tượng.
Sau khi hỏi thăm NPC, bọn họ biết được, Thành Phố Không Đêm chỉ có khách điếm là sẽ nhận khách vào ban đêm, nhưng phí trọ một đêm lại tình cờ đúng bằng hai mươi đồng xu.
Ba mươi đồng xu của bọn họ hiện giờ chỉ còn lại mười đồng, phải nghĩ cách kiếm đủ tiền trọ trước khi trời tối.
"Mười ba người chơi, hiện giờ chỉ còn bảy người sống." Đình Anh bình tĩnh nói ra tin tức này, quay đầu nhìn những mảnh quần áo và vết máu trong sân, khựng lại: "Xem ra bây giờ là sáu người rồi."
Trương Thuần Lương nhớ lại đám người còn sống động vài giờ trước, chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh trào lên: "Mới có mấy tiếng đồng hồ, vậy mà lại chết nhiều người như thế, rốt cuộc bọn họ đã làm cái gì?"
"Làm rất nhiều chuyện. Người chơi đi đến tiệm rèn đập sắt, một canh giờ sau bị người ta phát hiện nửa thân mình của hắn ta đã hòa làm một thể với dụng cụ bằng sắt, hắn ta hoàn toàn không hay biết, liều mạng đập xuống như tẩu hỏa nhập ma, phỏng chừng hiện giờ chỉ còn lại cái đầu đang đập sắt thôi."
Đình Anh u ám nhìn chằm chằm cậu: "Sao cậu biết tôi kiếm được tiền chứ?"
Trương Thuần Lương linh cảm không lành, lùi lại phía sau một bước, lại thấy Đình Anh chống hai tay lên, lộ ra nửa thân dưới bị tường che khuất...
Nơi đó trống không, người này chỉ còn lại phần cơ thể từ ngực trở lên.
"Đừng có lộ ra cái vẻ mặt như gặp ma thế kia. Ít nhất hiện giờ tôi vẫn còn ý thức của con người." Sắc mặt Đình Anh càng thêm trắng bệch.
"Trong tất cả người chơi, phỏng chừng chỉ có cậu là sống sung sướng nhất. Cho nên chúng ta làm một giao dịch đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
