Năm Cảnh Đức thứ mười ba, lễ cập kê của trưởng tỷ nhà ta tổ chức vô cùng náo nhiệt. Cũng vào hôm đó, trưởng tỷ được đương kim Thánh thượng chỉ hôn cho Thái tử. Một lúc song hỉ lâm môn, mọi người trong phủ đều vui mừng, nở mày nở mặt.
Khi đó ta chỉ mới mười một tuổi, đi theo Vũ sư phụ học được chút võ công, leo tường, lùa gà, rất hay gây chuyện. Phụ thân đại nhân nhà ta vô cùng đau đầu. Đáng tiếc ta là con út trong nhà nên luôn được cưng chiều. Ông ấy cũng chỉ có thể mắt nhắm mắt mở để ta tuỳ ý làm loạn, chỉ cần không gây ra rắc rối quá to là được, ước người ngoài vĩnh viễn không biết Tề gia còn có một mầm mống vặn vẹo là ta.
Ta tự nhận nếu phụ mẫu không yêu chiều như vậy, mầm cây vốn không thẳng của ta cũng không bị xiêu vẹo qua năm tháng. Đến mức vào năm mười một tuổi, ta đã hoàn toàn bôi nhọ gia phong của Tề gia. Văn không bằng trưởng tỷ, khiêu vũ không bằng nhị tỷ, biết chút võ nghệ mèo ba chân cũng không bằng một phần mười của huynh trưởng và nhị ca. Cho dù trên dưới Tề gia hễ trông thấy ta liền đau đầu nhưng ta sống vô cùng vui vẻ. Bởi vì họ tuy đau đầu nhưng trong lòng càng thương ta hơn. Từ nhỏ ta đã am hiểu đạo lý này nên sống không chút sợ hãi.
Nhưng vạn sự trên đời đều nghiêng về cái thiện, ác giả ác báo. Tề gia không thể nghiêm khắc quản giáo thì vẫn luôn có nguời khác thay trời hành đạo.
Chỉ là ta không ngờ ngày đó vội tới khiến ta không kịp chuẩn bị.
Lễ cập kê của trưởng tỷ, tất cả mọi người qua lại chào hỏi nên không thể để ý đến ta. Nhân dịp không ai chú ý, ta che mặt chạy ra Tề phủ từ con đường quen thuộc, cong lưng trèo lên tường của kinh thành. Ánh trăng hôm nay không đẹp lắm. Ta dương dương tự đắc ngồi trên tường thành, hơi vén mạng che mặt lên gặm cánh gà trộm được trên yến tiệc, nhổ vụn xương gà xuống dưới tường thành.
“Kẻ nào tự tiện trèo lên tường!”
Một giọng nói vừa nghiêm túc vừa trong trẻo đột nhiên vang lên sau lưng khiến ta sợ hãi suýt ngã xuống tường thành.
Một cánh tay cứng cáp bỗng kéo từ phía sau rồi quẳng ta ngã xuống nền đất. Cánh gà ta gặm một nửa bị văng đi thật xa.
Ta cũng hơi ngạc nhiên chút. Không phải vì sợ hãi thán phục bản thân lại tát vang dội đến vậy, mà bị kinh diễm bởi khuôn mặt tuấn tú đối diện. Nhất thời bị gương mặt phong thần tuấn lãng này làm mê mẩn tâm can.
Đến khi ta thấy lửa giận bùng lên trong cặp mắt xán lạn tinh hà kia thì đã muộn.
Hành động của thiếu niên đúng là nhanh như gió. Khi ta quay người định chạy thì sau lưng chịu một chưởng rất mạnh. Bất đắc dĩ chỉ có thể đánh trả lại một chưởng thì lại bị hắn giữ lại tay. Ta giơ chân muốn đá khuôn mặt tuấn tú của hắn, hắn dùng sức nắm chặt cổ tay ta. Ta lập tức đau đến cứng nhắc, nhưng lực trên chân vẫn không giảm đi chút nào, đón gió bay thẳng đến gương mặt hắn. Ai ngờ thân trên của hắn nhanh chóng nhận ra liền nhẹ nhàng tránh được một cước của ta. Cổ tay ta lúc này đã đau như bị bẻ gãy.
“Thả ta ra! Ta là nữ nhi của Hữu tướng! Tỷ tỷ của ta là đương kim Thái tử phi!”
Lực trên tay quả nhiên buông lỏng, ta thừa cơ vùng ra, chạy về phía trước mà không quay đầu lại.
“Ngươi đợi đấy! Sau này cha ta sẽ tìm ngươi tính sổ!”
Ta vừa chạy vừa nói một cách đầy hận thù, đảo mắt liền trượt xuống thành lâu. Ta thở hồng hộc nhìn phía sau, phát hiện không có người đuổi theo mới bình ổn trái tim đang trực nhảy ra ngoài.
Lúc ấy, ta chỉ biết cái tát này khiến sau lưng đau âm ỉ cùng vết hằn đỏ trên cổ tay, lại không ngờ nó sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình.
Tân Kiến nguyên niên, ta mười lăm tuổi. Tuyết rơi ròng rã ba ngày, toàn bộ kinh thành phủ lên một màu trắng xoá. Ta vào cung làm nô tỳ với thân phận nữ nhi của tội thần. Trên người lạnh run, trong lòng cũng không ngừng run rẩy. Ta không ngờ sau khi nhập cung bản thân lại được phong làm Tài nhân, ở trong Vĩnh An Cung. Làm một phi tần cấp thấp nhất, ở trong một cung điện hẻo lánh nhất. Nhưng đối với nữ nhi của tội thần mà nói, đây đã được xem là một ân điển lớn lao. Càng không ngờ ta lại là người đầu tiên thị tẩm trong số tất cả phi tần trong cung. Đêm đó vô cùng dài, ta ở trong cung đợi chờ phu quân trên danh nghĩa của mình.
Ta nghĩ, có lẽ ta có thể tranh đấu một phen, nhưng không biết vì sao đương kim bệ hạ lại phong ta làm Tài nhân. Cho dù ta chỉ lẻ loi không còn gì cả nhưng vẫn nổi lên một ý nghĩ xằng bậy. Nếu ta là người đầu tiên thị tẩm trong số những cung tần đông đảo ấy, vậy chẳng phải ta vẫn còn một tia hi vọng nhận được hoàng ân để cứu Tề gia thoát khỏi tai hoạ sao?
Cho đến khi ta trông thấy Hoàng thượng mặc long bào đen bước vào trong điện, thân người thẳng tắp, ánh mắt sống động như đang trêu chọc một người lưu lạc đáng thương. Khoé miệng còn mang theo một tia mỉa mai như có như không.
“Trẫm lại muốn xem vị phụ thân tốt của ngươi hiện giờ làm thế nào để tìm trẫm tính sổ đây?”
Ta lẳng lặng nhìn hắn, trong chớp mắt rơi vào mù mịt.
Hắn lại hơi tức giận.
Lửa giận trong cặp mắt kia cuối cùng kéo kí ức của ta về đêm hè bốn năm trước.
À, thì ra là hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

