"...Quả thật là có một số chuyện tớ đang tìm cách giải quyết," Trình Nhược Miên mỉm cười, "Cậu đừng lo."
"Tớ có giúp được gì không?"
Trình Nhược Miên khẽ lắc đầu, "Tạm thời không cần đâu."
Thấy Chúc Mẫn Tuệ vẫn mang vẻ mặt đầy âu lo, cô bèn hơi rướn người, đưa tay ra cho cô ấy nắm lấy: "Thật sự không sao mà, nếu cần tớ nhất định sẽ nói với cậu, được không."
Chúc Mẫn Tuệ siết nhẹ tay cô: "Nhất định nhé."
"Nhất định."
Hai ngày sau đó, Trình Nhược Miên trải qua khá bình yên.
Đến ngày Chủ nhật, Đồng Vũ gọi điện thoại hỏi cô có thời gian không, hẹn gặp mặt để nói chuyện về việc lần trước.
Lần này hai người hẹn nhau ở một quán cà phê tại quận Đông Thành.
Quán cà phê nằm sâu trong một con hẻm, chỉ phục vụ những khách quen cố định nên trước cửa trông có vẻ khá vắng vẻ.
Lúc gọi món ở quầy, Đồng Vũ nói đùa: "Lần này cô không cần phải giành trả tiền với tôi nữa đâu nhé."
Trình Nhược Miên khẽ mỉm cười.
Gọi món xong, hai người bước lên lầu. Cầu thang khá hẹp, Đồng Vũ đi phía trước, ngoảnh lại nhìn cô một cái: "Biết là cô muốn trả món nợ ân tình của tôi, nhưng mà..." Đang nói dở thì vừa hay đến khúc quanh, anh dừng bước, ánh mắt càng thêm ôn hòa, "...có những lúc, cũng không cần phải vội vã như vậy."
Trình Nhược Miên ngước lên nhìn anh, anh cười bảo: "Đời người còn dài mà, đúng không."
Đời người còn dài mà.
Trình Nhược Miên nhẩm lại câu nói này trong lòng, cuối cùng khẽ nở một nụ cười dịu dàng.
Tầng hai là một căn phòng đón nắng với mái kính, được thiết kế thành các bậc thềm hình thang, trên thềm trải rải rác những chiếc đệm ngồi êm ái.
Hai người ngồi xuống ở bậc thềm cao nhất.
Xung quanh đều là những ngôi nhà cấp bốn thấp tầng nên tầm nhìn rất thoáng đãng. Mặt trời ảm đạm của buổi xế chiều lơ lửng trên bầu trời phía Tây, lớp kính đã cản lại những cơn gió lạnh, khiến người ta ngược lại có thể cảm nhận được chút hơi ấm từ ánh dương.
Đồng Vũ hỏi: "Chuyện của người tên Trình Dương Bình kia, vẫn suôn sẻ chứ? Ông ta là họ hàng của cô à?"
Trình Nhược Miên gật đầu, đem ngọn nguồn sự việc kể hết một lượt cho anh nghe.
Đồng Vũ khi nghe đến ba chữ "Lục tiên sinh" liền tỏ ra kinh ngạc: "Lục tiên sinh cũng ở đó sao?"
Trình Nhược Miên sững sờ mất một giây: "Anh không biết ư?"
"Tôi không rõ chi tiết," Đồng Vũ nói, "Vốn dĩ lúc tôi hút thuốc bên ngoài hội sở, có thuận miệng nhắc chuyện này với mấy tài xế đang đợi bên ngoài, nhưng lại bị Thượng Sách nghe được. Tôi biết cậu ta phụ trách một số công việc hậu cần giấy tờ trong khu đại viện. Cậu ta hỏi tôi cụ thể là chuyện gì, hỏi xong cũng không tỏ thái độ gì, tôi vốn chẳng ôm hy vọng. Thế nhưng ngày hôm sau, cậu ta gọi điện bảo tôi cứ giao chuyện này cho cậu ta lo."
"Nhân phẩm của cậu ta tôi có thể tin tưởng được, vừa lúc tôi lại phải đi công tác tỉnh ngoài, nên mới yên tâm giao việc của cô cho cậu ta bề sắp xếp."
Nghe xong, Trình Nhược Miên bắt đầu chắp nối những manh mối lại với nhau. Cứ nhìn thái độ của dì giúp việc ở trang viên ngoại ô phía Nam thì thấy, ngày thường Lục Chính có lẽ rất hiếm khi đến đó. Trong lòng cô bỗng hiện lên một suy đoán hoang đường: Có lẽ Thượng Sách tình cờ nhắc chuyện này với Lục Chính, Lục Chính bèn đứng ra tiếp quản toàn quyền, cố ý chọn địa điểm là ngoại ô phía Nam xa xôi, lẽ nào là để danh chính ngôn thuận vây hãm cô lại giữa đêm khuya?
"Cô có nói chuyện với Lục tiên sinh không?"
"...Cũng có vài câu."
Sắc mặt Đồng Vũ chùng xuống một cách khó nhận ra, giả vờ hỏi bằng giọng điệu nhẹ nhàng: "Ngài ấy có làm khó cô không?"
Đâu chỉ là làm khó.
Trình Nhược Miên cười đáp: "Sao anh lại hỏi vậy? Anh ta là người rất xấu xa sao?"
Sắc mặt Đồng Vũ trở nên thâm sâu khó lường, anh chỉ cười cười, không nói gì thêm.
Sau đó, câu chuyện không nhắc lại vấn đề này nữa, hai người vừa uống cà phê vừa tán gẫu.
Cuối cùng, khi mặt trời sắp lặn, Đồng Vũ nhắc đến chuyện của Cốc Viêm.
Anh dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật: "...Cô có muốn nhắc chuyện này với Lục tiên sinh một tiếng không? Nếu ngài ấy nhúng tay vào, chỉ một phút là giải quyết êm xuôi."
Trình Nhược Miên cũng coi như anh đang nói đùa: "Anh ta mà lại tốt bụng thế sao? Giúp tôi vô điều kiện, chẳng mưu đồ gì ư?"
Cô vốn dùng giọng điệu nhẹ nhõm, nhưng Đồng Vũ lại vì câu nói này mà rơi vào sự im lặng rất lâu.
Anh quay đầu sang nhìn cô.
Ánh tà dương in bóng lên sườn mặt xinh đẹp của cô gái, luồng không khí thoang thoảng làm mái tóc bên má của cô khẽ tung bay.
Lần đầu tiên gặp cô là ở một nhà hàng. Anh chỉ vừa đứng ngoài hành lang hàn huyên với người khác một lát thì Cốc Viêm lại gây chuyện. Anh được người ta nhắc nhở đi vào trong, cách một khoảng đã nhìn thấy một nữ phục vụ vô cùng xinh đẹp đang bị Cốc Viêm nắm chặt cổ tay, muốn thoát mà không được. Cô cắn chặt môi, hốc mắt ngấn lệ trong veo, khuôn mặt ngập tràn sự quật cường xen lẫn nỗi nhục nhã và bất an.
Anh được Cốc lão gia tử đặc biệt sắp xếp ở bên cạnh Cốc Viêm, vốn là để giám sát không cho hắn làm ra chuyện gì quá đáng. Thấy Cốc Viêm quấy rối nữ phục vụ giữa chốn ăn uống, với tư cách là thư ký, anh đương nhiên phải đứng ra giảng hòa.
Đã giúp cô lần đó, vì không đành lòng nên anh lại giúp thêm vô số lần khác.
Anh đã từng nhìn thấy rất nhiều dáng vẻ của cô. Bất an, hoảng loạn, và thỉnh thoảng khi hai người ở riêng, cô cũng nở nụ cười rực rỡ, tươi tắn. Chỉ có điều, ngay cả trong những khoảnh khắc ấy, giữa hàng mày cô dường như vẫn luôn vương vấn một nỗi buồn man mác, thanh lãnh và hư ảo, khiến người ta không sao nắm bắt được.
Anh thừa biết, với bối cảnh gia thế không thể đưa ra ánh sáng và năng lực hiện tại của mình, anh không thể nào giữ được cô.
Cô quá xinh đẹp, khí chất lại quá đặc biệt, khiến người ta vừa gặp đã khó quên. Anh thậm chí từng nghĩ, cho dù giữa anh và cô không có nhiều dây dưa đến vậy, chỉ là tình cờ liếc nhìn cô một cái giữa chốn đông người ồn ào, e rằng anh cũng sẽ nhớ mãi không quên dáng vẻ của cô.
Bảo vệ cô khỏi tay Cốc Viêm, đương nhiên anh có sự ích kỷ của riêng mình.
Có Cốc lão gia tử chống lưng phía sau, đối mặt với Cốc Viêm anh còn có vài phần nắm chắc. Nhưng hiện tại, nếu như Lục tiên sinh cũng đã tham gia vào "ván cờ" này, liệu anh còn có thể bảo vệ được cô không?
E rằng đáp án chắc chắn là con số không tròn trĩnh. Thậm chí, anh sẽ bị Lục tiên sinh đá văng khỏi ván cờ chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Ting tong.
Điện thoại trong tay Trình Nhược Miên vang lên một tiếng.
Cô vuốt màn hình, mở tin nhắn mới đến.
Đồng Vũ vô tình liếc qua, tên người gửi được lưu là: Thượng Sách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


