Chạy dọc theo lối đi khoảng dăm ba phút, chiếc xe mới đến được bãi đỗ xe nằm bên hông tòa nhà.
Trình Nhược Miên thầm nghĩ, có lẽ Đồng Vũ đã nghe ngóng được việc sếp của Trình Dương Bình đang dừng chân tại đây nên mới sai người lái xe đưa cô tới. Nếu đã vậy, e là lát nữa nói chuyện phải cẩn thận tránh tai mắt, tuyệt đối không được rước thêm rắc rối cho người ta.
Vừa xuống xe, Thượng Sách đã đi vòng sang, đưa tay làm động tác mời: "Cô Trình, xin mời đi theo tôi."
Thấy anh ta định quay người bước đi, Trình Nhược Miên bèn khẽ gọi một tiếng: "Thượng tiên sinh."
Thượng Sách dừng bước chờ cô nói tiếp: "...Như vậy có gây phiền phức gì không ạ? Hay là tôi cứ đứng ở đây," cô chỉ vào cây bách cắm rễ cạnh bãi đỗ xe, "Tôi đứng đây đợi ông ấy được không? Đường đột đi lại trong nhà người khác thế này, tôi thấy không hay cho lắm."
Trên khuôn mặt cô thấp thoáng một nụ cười nhạt nhòa, dè dặt mà vô cùng hiểu chuyện.
Thượng Sách dường như không ngờ cô lại nói vậy, anh ta hơi sững người một chút rồi bật cười: "Không sao đâu, không phiền gì đâu ạ, tiên sinh đã đặc biệt chừa thời gian cho anh Trình rồi."
Tiên sinh? Chuyện này vậy mà lại làm phiền đến cả sếp của Trình Dương Bình rồi sao? Trình Nhược Miên thầm giật mình.
"Mời cô đi lối này."
"Vâng ạ."
Trình Nhược Miên vội rảo bước đi theo anh ta.
Thấy hướng đi của Thượng Sách không tiến về phía nhà chính, Trình Nhược Miên mới thở phào nhẹ nhõm. Tài xế là người làm thuê cho chủ nhà, cô lại là "của nợ" mà tên tài xế ấy chẳng thể vứt bỏ. Nếu cứ đường hoàng đi lại trong nhà chính của người ta thì quả thật là vô phép vô tắc.
Hai người trước sau men theo con đường lát đá nhỏ bên hông nhà chính để tiến vào sân sau.
Vừa vòng qua góc nhà, cảnh sắc nơi đây lập tức mang đến cảm giác "biệt hữu đỗng thiên" (như bước vào một bầu trời khác biệt).
Nếu sân trước khoáng đạt, bề thế thì cảnh trí sân sau lại sâu thẳm, tinh tế. Đình đài, thủy tạ, hòn non bộ, đâu đâu cũng rợp bóng cây xanh mướt. Giữa mùa đông Bắc Thành tiêu điều, giá rét mà có thể chăm chút được một khu vườn xanh um tươi tốt nhường này, e rằng không phải chỉ cần "có lòng" là làm được.
Đó là chưa kể dọc đường bước vào vừa rồi, cô đã thấy ít nhất dăm ba tên vệ sĩ mặc áo khoác đồng phục. Ngày trước tuy không sống ở nhà họ Trình, nhưng cô vẫn thường loáng thoáng nghe được những lời bốc phét của Trình Dương Bình về việc gia chủ mà ông ta phục vụ tôn quý ra sao, thâm sâu khó lường thế nào. Giờ phút này được đích thân mục sở thị sự bảo vệ nghiêm ngặt nhường ấy, trong lòng Trình Nhược Miên bất giác dâng lên một nỗi bất an, hoảng hốt.
Thượng Sách dừng bước đợi cô: "Lần đầu đến đây rất dễ lạc đường, cô bước sát theo tôi một chút nhé."
Trình Nhược Miên khẽ đáp lời, vội vã rảo bước đuổi theo.
Khi rẽ qua một khúc ngoặt, cô chợt nghe thấy tiếng người. Trong tiềm thức cứ ngỡ đó là Trình Dương Bình, cô liền men theo âm thanh ngoảnh đầu nhìn sang.
Dưới giàn hoa tử đằng trong khu vườn đêm mờ ảo, có một người đàn ông mặc chiếc áo khoác dạ dài màu đen đang ngồi trên chiếc ghế sắt phong cách điền viên. Anh ta đang áp điện thoại lên tai nói chuyện, chất giọng trầm ấm pha lẫn ý cười như có như không. Vì bước chân đang vội vã chạy theo Thượng Sách, cô chỉ lướt qua bóng lưng của người đàn ông ấy vỏn vẹn nửa giây thì những cành cây đã hoàn toàn che khuất tầm nhìn.
Đó chắc hẳn là ông chủ của Trình Dương Bình.
Nhanh chóng đưa ra phán đoán trong lòng, Trình Nhược Miên tự nhủ bản thân phải giải quyết công việc thật nhanh để còn sớm rời khỏi đây. Nghĩ vậy, bước chân của cô càng thêm vội vã.
"Cô Trình, anh Trình đang ở trong đình hóng mát phía trước, tôi không đi theo cô nữa đâu."
Thượng Sách dừng bước, thái độ vô cùng nhã nhặn: "Tôi sẽ đứng chờ ở ngay gần đây, lúc nào nói chuyện xong cô cứ đến tìm tôi."
"Vâng, làm phiền anh đã cất công sắp xếp, tôi sẽ nói nhanh thôi ạ."
Trình Nhược Miên khẽ gật đầu.
Cô lủi thủi bước lên vài bước, trước mắt liền hiện ra một đình đài được thiết kế theo phong cách Giang Nam, bên dưới đình là một người đàn ông trung niên đang đứng chờ.
Nghe thấy tiếng bước chân, người đàn ông trung niên quay đầu lại, gương mặt thoáng chốc hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Trình Dương Bình ba bước gộp làm hai lao thẳng xuống bậc thềm: "Sao lại là mày?!"
Trình Nhược Miên sợ hãi lùi lại hai bước. Đúng lúc này, cả hai đều nghe thấy tiếng bước chân truyền đến. Thượng Sách thong thả bước ra từ bóng tối của bụi cây, mỉm cười nói: "Anh Trình, hai người cứ thong thả mà nói chuyện nhé."
Lời cảnh cáo ngầm chứa trong câu nói rõ ràng đến mức không cần phải nói toạc ra.
Trình Dương Bình lập tức khoác lên mặt một nụ cười giả lả: "Vâng vâng, chẳng ngờ lại là người nhà ở quê lên tìm, tôi hơi bất ngờ chút thôi."
Trình Nhược Miên nuốt khan một cái, hơi hất cằm lên, cố gắng ép bản thân phải tỏ ra cứng cỏi, không kiêu ngạo cũng không tự ti: "Cậu, di vật bà ngoại để lại cho mẹ cháu đang ở đâu? Cháu đến đây là để lấy thứ đó."
Trình Dương Bình mất một lúc mới tiêu hóa được tình hình. Ông ta hạ thấp giọng, rít lên hỏi: "Sao không gọi điện thoại cho tao? Sao mày tìm được đến tận đây? Đứa nào sắp xếp cho mày vào đây? Mày chưa chạy đến cơ quan tao để làm ầm lên đấy chứ?"
"Cháu đã gọi điện rất nhiều lần, nhắn vô số tin nhưng cậu không thèm trả lời. Cháu có một người bạn vô tình biết đến cậu nên anh ấy đã sắp xếp giúp cháu."
"Bạn bè nào?"
Trình Dương Bình bán tín bán nghi. Một con ranh vắt mũi chưa sạch như nó thì làm sao quen biết được người nào có thể hỏi thăm ra tận cơ quan của ông ta rồi mò đến tận đây cơ chứ?
"Di vật của bà ngoại đang ở đâu?"
"...Đang để ở quê chứ đâu, tao làm sao mà vác theo bên người được."
"Vậy phiền cậu bây giờ gọi ngay cho cậu hai một cuộc điện thoại, bảo cậu hai đích thân gọi báo cho mẹ cháu đến nhà họ Trình để lấy di vật đi." Trình Nhược Miên khựng lại một nhịp, "Còn nữa, sau này lỡ có món đồ nào khác mà mẹ cháu sực nhớ ra muốn về nhà họ Trình lấy, thì cánh cửa nhà họ Trình phải luôn mở rộng để đón mẹ cháu."
"Yêu cầu cậu phải truyền đạt lại toàn bộ những lời này cho cậu hai ở quê nghe cho rõ."
"Con ranh con này mày——" Trình Dương Bình theo phản xạ định nổi trận lôi đình, nhưng cố nhịn xuống, chỉ trừng mắt nhìn cô giận dữ.
Cô thấu hiểu mẹ Trình Nhã Cầm đã phải chịu đựng những năm tháng cơ cực, đắng cay đến nhường nào, nên cô thề phải đòi lại bằng được di vật của bà ngoại cho mẹ.
Bất kể "người bạn" mà cô nhắc đến là ai, nhưng để dàn xếp được đến mức độ này thì chứng tỏ người đó không những có địa vị nhất định mà còn có mối quan hệ rất tốt với cô. Trình Dương Bình nhanh chóng xoay chuyển suy nghĩ trong đầu, lập tức lật mặt như lật bánh, cười híp mắt giả lả: "Cái con bé này, mày nói gì thế không biết, dẫu sao thì cũng là họ hàng máu mủ, cậu làm khó dễ mẹ con mày làm cái gì, có chuyện gì cứ từ từ nói, cần gì phải lớn tiếng với cậu cơ chứ."
"Cậu gọi điện thoại ngay đây."
Vừa nói, ông ta vừa rút điện thoại ra, gọi điện thoại cho người cậu thứ hai của Trình Nhược Miên ở quê.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)