Bên cạnh Khương Tô có một con mèo đen kì lạ.
Một con mắt màu vàng, một con mắt màu xanh, trông khá là kỳ dị, vóc dáng của con mèo đen này mập đến lạ lùng, bụng gần như chạm xuống mặt đất, đây là con mèo mập ú nhất mà ông Tôn từng thấy, một người một mèo liếc nhau, con mèo đen ưỡn cao cổ, kiêu ngạo liếc mắt đi, dường như ông Tôn nhìn thấy đôi mắt mèo đen lóe lên một tia khinh thường, tiếp theo nó uốn éo mông đi theo Khương Tô vào cái sân nhà cũ kỹ này.
Vào trong nhà, dù thân hình mập quá khổ nhưng nó lại uyển chuyển lạ thường, nhẹ nhàng nhảy lên sô pha, tỏ vẻ như mình đã chiếm được vị trí trung tâm, giây tiếp theo nó lập tức bị Khương Tô nắm cổ, kêu "ngheo" một tiếng đã bị ném sang một bên.
Khương Tô mới vừa ngồi xuống, bên ngoài đã vang lên giọng nói pha theo tiếng thở hổn hển của Tiểu Béo: "Ông Tôn! Ông Tôn!"
"Tôi ra ngoài xem sao."
Ông Tôn nói với Khương Tô, sau đó đi ra bên ngoài.
Tiểu Béo khiêng cái bàn và lồng chim của ông ấy đi vào trong sân, vừa thấy ông Tôn đã tức giận oán trách: "Ông Tôn, ông bỏ quên sạp và cái lồng chim này!" Ô
ng Tôn nói cảm ơn, sau đó nhận lấy đồ rồi luôn miệng cảm ơn.
Tiểu Béo tò mò hỏi: "Ông Tôn, cô gái kia là ai vậy? Không phải là con gái của ông đó chứ?"
Sắc mặt ông Tôn lập tức thay đổi, trên mặt phủ đầy mây đen: "Không nên hỏi những chuyện cậu không cần biết."
Tiểu Béo bị sắc mặt của ông Tôn dọa sợ, hậm hực bỏ về. Ông Tôn xách lồng chim vào trong nhà. Mới vừa đặt cái lồng chim lên trên bàn, đã thấy ngay một luồng "tia chớp" màu đen bắn về phía này, chỉ nghe thấy con sáo mỏ vàng trong lồng hoảng hốt đập cánh phành phạch rồi gào lên đầy đau khổ: "Cứu mạng! Cứu mạng!"
Chân trước của con mèo đen mập mạp thò vào khe hở của lồng chim, nhưng chỉ thò vào được một chút rồi không thò vào nổi nữa, nhưng khí thế vẫn không giảm, đôi mắt đằng đằng sát khí nhìn con sáo mỏ vàng trong lồng, miệng cứ liên tục "ngao ngao" uy hiếp. Mà con sáo kia cũng là một con chim thành tinh, thấy mèo đen không làm gì được nó thì bắt đầu diễu võ dương oai, mở mồm nói năng bậy bạ "cạc cạc cạc".
Hai con súc sinh mày qua tao lại như đang đầu võ mồm. Ông Tôn chỉ có thể treo lồng chim lên cao. Mèo đen quay về ngồi xổm bên cạnh Khương Tô, đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm con chim, cào móng vuốt lên trên sô pha.
Người bán hàng thân thiết ở chợ chưa từng thấy ông Tôn vui vẻ như vậy bao giờ cả. "Ông Tôn, có phải là có chuyện gì vui mừng không! Nhìn vẻ mặt hồng hào lại còn mua nhiều đồ ăn như vậy, là có khách đến thăm nhà sao?"
Tay ông Tôn xách theo mười mấy cái túi lớn túi bé, chỉ mỗi cá thôi đã mua tận ba con.
Không rảnh trò chuyện nhiều, ông ấy cười khà khà đáp lại đôi câu rồi xách túi chạy như bay về nhà.
Trên đường đi hai chân cứ như có gió, vội vàng về đến nhà, khi nhìn thấy trong nhà trống rỗng, trái tim bỗng chùng xuống, cả người lạnh toát, chân mềm nhũn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)