Khương Tô ngủ một giấc đến tận bốn giờ chiều mới xuống giường, đi ra ngoài sân thấy "công cụ" bày quán đoán mệnh của ông Tôn thì nét mặt đầy chê trách.
"Tốt xấu gì cậu cũng theo tôi mười năm, vậy mà chỉ học được nhiêu này thôi sao?"
Ông Tôn hơi túng quẫn, đứng trước mặt Khương Tô, ông ấy giống như là một cậu học trò bị giáo viên trách mắng, ấp úng nói: "Bây giờ nghề của chúng ta khó kiếm ăn lắm..."
Cầu vượt ngày hôm nay đã khác xa với cầu vượt ngày xưa.
Sạp đoán mệnh nằm trên cầu vượt bình thường chẳng thu hút được chút sự chú ý nào, nhưng lần này những người qua đường ai cũng đều ngoái đầu nhìn một cái.
Trên cái ghế nhỏ mà thường ngày ông Tôn hay ngồi, lúc này có một cô thiếu nữ đang ngồi. Không phải là thiếu nữ bình thường. Mà là một thiếu nữ xinh đẹp đến trái ý trời.
Là cái kiểu như nếu đi livestream thì cho dù kéo đàn thổi sáo hát múa không hay vẫn có thể dựa vào khuôn mặt kiếm được trăm triệu mỗi tháng.
Khương Tô ngồi trên cái ghế nhỏ của ông Tôn, con mèo đen nằm trên đùi cô, bị cô vuốt lông, nếu nhìn kỹ thì có thể thấy con mèo đó không hề hưởng thụ một chút nào, ngược lại vẻ mặt như đang oán giận, còn Khương Tô híp mắt ngáp dài một cái, đôi mắt ngập tràn sương mù tựa như có thể ngủ gục bất cứ lúc nào.
Còn ông Tôn thì kéo một cái ghế nhỏ đến ngồi bên cạnh, đôi mắt không hề rời khỏi khuôn mặt Khương Tô lấy một giây. Mắt thấy trời dần tối. Đèn đường bắt đầu sáng lên, những bảng hiệu mặt tiền của các cửa hàng đã bắt đầu phát ra ánh sáng rực rỡ.
"Đi thôi, chúng ta về thôi?" Ông Tôn cẩn thân dò hỏi.
"Chờ một chút." Khương Tô lại ngáp một cái, sương mù trong mắt lại càng dày hơn một chút: "Sắp tới rồi."
May mắn là hồi sở bàn chuyện lần này cách cầu vượt không xa, ông ta bỏ chiếc xe lại cho tài xế giải quyết, còn mình xuống xe đi lên cầu vượt. Mới vừa lên cầu vượt thì đã bị cản đường.
Một ông già hơn năm mươi tuổi trông khỏe mạnh minh mẫn không biết từ đâu nhảy ra, chắn trước mặt ông ta, cười tủm tỉm gọi: "Ông chủ Trương?"
Trương Kỳ Phong sửng sốt, nhìn chằm chằm một lúc vẫn không nhận ra đây là ai.
"Ông biết tôi sao?"
"Ông chủ Trương, có người nhờ tôi nhắn cho cậu một câu, tối hôm nay sau khi cậu tham gia tiệc xã giao trở về nhớ đừng ngồi ghế sau, còn nữa, nhất định phải thắt chặt đai an toàn, nếu không thì sẽ gặp tai họa ảnh hưởng đến tính mạng."
"Nói nhăng nói cuội cái gì vậy!"
Trương Kỳ Phong đang vội đi gặp khách hàng, lại nghe thấy mấy lời không hay từ miệng ông ấy, lập tức cảm thấy bực bội, đẩy ông ấy ra rồi tiếp tục đi về phía trước.
Đi được một lúc, ma xui quỷ khiến thế nào mà Trương Kỳ Phong lại ngoái đầu nhìn thoáng qua, một cái liếc mắt này ông ta đã chạm phải đôi mắt sâu thẳm. Một cô thiếu nữ, ôm một con mèo đen im lặng ngồi yên một chỗ, đôi mắt con mèo như lóe lên tia u ám, khóe miệng cong lên như có như không. Tim Trương Kỳ Phong bỗng thót lên khỏi cổ họng.
"Đi thôi, về nhà."
Khương Tô đứng dậy, tiện tay hất con mèo xuống đất. Mèo đen phẫn nộ kêu ngao một tiếng, nó nhe răng thò móng vuốt về phía cô, nhưng mới được một nửa đã đối mặt với đôi mắt âm u lạnh lùng của Khương Tô, nó lập tức cứng đờ, học thông minh giả vờ như chưa có gì xảy ra, lè lưỡi liếm cái móng vuốt đang xòe ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)