Ý hắn là gì?
Để tôi yên ổn sống đến cuối đời?
Chẳng phải hắn muốn giết tôi sao?
Hắn khẽ cười nhạo, dường như không quen với việc chính mình nói ra lời “khoan dung” đến thế.
“Đừng bày ra vẻ ngốc nghếch ấy. Minh hôn chỉ có kết, không có giải. Trừ khi ngươi chết rồi nhập lại luân hồi mới có thể thoát khỏi. Bởi vậy, đời này ngươi không thể có người đàn ông khác.”
Giọng hắn lạnh bạc, vô tình:
“Nếu ngươi thật sự sợ ta đến vậy, sau khi việc thành ta có thể không xuất hiện nữa. Ngươi muốn cô độc sống hết đời thì tùy.”
“Anh… ‘sau khi việc thành’ là có ý gì?”
Tôi lập tức nhận ra điểm mấu chốt.
Quả nhiên giống như anh tôi đã nói, hắn còn mục đích khác.
Hắn cười lạnh, bóp cằm tôi:
“Chuyện âm dương ngươi không hiểu thì thôi, đến chuyện nam nữ cũng không hiểu? Mỗi ngày ta để lại bao nhiêu thứ trong cơ thể ngươi, ngươi quên rồi sao?”
Tôi đỏ bừng mặt nhìn hắn.
Chiếc mặt nạ quỷ nhìn lâu, tôi cũng dần tê liệt, không còn sợ đến mức mất hồn như ban đầu.
“Khi hoa văn trên chiếc nhẫn trong tay ngươi kết thành hình Ly Long, tức là linh thai đã kết… Ngươi cho rằng bổn phận của thê tử chỉ là mở thân thể ra tiếp nhận ta?”
Tôi kinh hoàng nhìn hắn, bàn tay bất giác đặt lên bụng dưới.
Chẳng trách mấy ngày nay vùng dưới rốn luôn nóng rát, âm ỉ đau. Tôi cứ tưởng mình bị những hành động thô bạo của hắn làm bị thương.
Hóa ra hắn muốn tôi mang thai?
“Hiểu rồi?”
Hắn nhìn vẻ không thể tin nổi của tôi, lạnh lùng nhếch môi.
“…Nhưng tôi vẫn còn là sinh viên. Có thể để sau này—”
Tôi mới mười tám tuổi, vừa vào đại học. Cho dù xã hội hiện nay cởi mở, chuyện này cũng có nhiều cách xử lý, nhưng đối với một cô gái vừa trưởng thành, mang thai đồng nghĩa với việc toàn bộ cuộc đời sẽ rẽ sang một hướng khác.
“Sau này?”
Hắn cười lạnh.
“Ta không muốn phải đối diện với một cơ thể cứng đờ suốt bảy ngày thêm lần nữa.”
Giọng hắn tràn đầy chán ghét.
Tôi cũng không muốn thêm lần nào bị một nam quỷ đeo mặt nạ ác quỷ c/ư/ỡ/n/g é/p suốt bảy ngày.
“Còn ba đêm. Bất kể ngươi cho đó là giày vò hay c/ư/ỡ/n/g é/p, ngươi đều phải chịu. Hiểu chưa?”
Hắn lạnh lùng nói.
“…Vâng.”
Tôi lau nước mắt, cam chịu chấp nhận. Cùng lắm tôi sẽ làm thủ tục bảo lưu việc học rồi trốn ở nhà.
Bây giờ là đầu xuân. Không khí phương Nam vẫn còn lạnh. Chiếc quần tất đen tôi mặc đã bị hắn xé rách, tôi chỉ có thể cởi ra, nhét vào túi xách.
Lúc nhấc chân, động tác kéo căng vùng cơ thể đã chịu đủ giày vò mấy ngày nay, khiến tôi đau đến hít mạnh một hơi.
Hắn cứ khoanh tay đứng nhìn, giống như một pho tượng băng.
“Tôi đã đồng ý rồi. Anh có thể… dịu dàng hơn một chút không?”
Ít nhất đừng hơi một chút là xé rách quần áo của tôi.
Hắn cười lạnh:
“Dịu dàng? Đừng không biết tốt xấu. Nếu ta không dịu dàng, ngươi còn có thể đứng đây nói chuyện sao?”
Được rồi.
Tôi vừa hỏi một câu ngu ngốc.
Tôi chỉ là tế phẩm, còn mơ tưởng đến nhân quyền gì chứ?
Còn ba đêm.
Tôi lau mặt trước gương. Người trong gương sắc mặt trắng bệch, hai mắt sưng đỏ.
“Tiểu Kiều, nhanh lên!”
Tiếng anh tôi vang ngoài hành lang.
Tôi hít mũi, cúi đầu đi ra.
Chuyện n/h/ả/y l/ầ/u hôm qua đã gây xôn xao lớn trên mạng.
Cảnh sát trích xuất camera giám sát, nhìn thấy tôi bước vào văn phòng, không lâu sau lại hoảng loạn chạy ra.
Camera ở lối thoát hiểm từng tầng đều ghi lại hình ảnh của tôi. Sau khi tôi chạy khỏi giảng đường và đứng bên ngoài một lúc, cố vấn lớp mới rơi xuống.
Xét về thời gian, tôi hoàn toàn không có khả năng gây án.
Tôi không khỏi nghi ngờ tất cả đều đã được con quỷ xấu xí kia tính toán.
Nếu hắn giết cố vấn lớp ngay khi tôi còn trong văn phòng, tôi có trăm cái miệng cũng không thể biện bạch.
Hơn nữa, nếu cố vấn chết trong phòng, tôi chắc chắn là nghi phạm lớn nhất.
Vì vậy hắn đập vỡ cửa sổ, xách ông ta lên bậu, để nhiều người chứng kiến cảnh ông ta ngồi xổm ở đó rồi mới khiến ông ta “tự mình” nhảy xuống.
Người quen của anh trai, cảnh sát Lư, trông khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Anh ta cao lớn, ánh mắt sắc bén. Khí chất chính trực và cứng rắn ấy càng khiến tôi trông tiều tụy, mất hồn mất vía.
“Lão Lư từng là lính đặc chủng chuyển ngành, đầu ó/c rất nhạy bén, sát khí cũng nặng. Lát nữa nói chuyện với anh ta, em cẩn thận một chút.”
Anh tôi hạ giọng nhắc tôi.
Các lãnh đạo nhà trường trong phòng họp đều mang vẻ đau đầu, rối bời. Một người đàn ông trung niên với mái đầu hói kiểu Địa Trung Hải vừa thấy tôi đã đập bàn quát:
“Nhìn đi, nhìn đi! Nữ sinh bây giờ thành cái dạng gì? Mặc áo hở ngực, trời lạnh thế này còn để trần hai chân. Như vậy chẳng phải dụ người ta phạm tội sao?”
Ông ta mắng tôi, tôi có thể giả vờ không nghe. Nhưng bảo tôi đùa giỡn với tên cố vấn ghê tởm kia thì tôi không thể nhịn.
“Ông ta gọi tôi đến văn phòng làm việc, cả lớp đều nghe thấy. Sau đó ông ta dồn tôi trong phòng, ép tôi làm bạn gái. Tôi phải liều mạng chạy ra ngoài.”
Tôi cố kiềm chế cảm xúc.
Dù sao tôi vẫn còn phải học ở đây. Người đầu hói này hẳn chính là họ hàng làm lãnh đạo của cố vấn Trương.
“Đó chỉ là lời nói một phía của cô, ai tin?”
Ông ta hừ lạnh.
“Người đã chết rồi mà cô còn hắt nước bẩn! Nhìn bộ dạng nữ sinh hư hỏng của cô xem, còn giả vờ làm nạn nhân?”
Anh tôi nổi giận:
“Ông bảo ai là nữ sinh hư hỏng? M/ẹ k/i/ế/p, đừng tưởng mình là lãnh đạo trường thì tôi không dám đánh!”
“Đủ rồi!”
Hiệu trưởng quát.
“Việc quan trọng nhất bây giờ là xóa bỏ ảnh hưởng tiêu cực, không phải cãi nhau!”
Hiệu trưởng quay sang tôi, đổi sang vẻ mặt ôn hòa:
“Em này, hiện tại chúng tôi bước đầu nhận định đây là vụ t/ự s/á/t. Sắp tới có thể sẽ có nhiều phóng viên tìm em phỏng vấn. Hy vọng em có thể cân nhắc đến danh tiếng nhà trường…”
Tôi cau mày nghe một lúc mới hiểu ý ông ta.
Hiệu trưởng muốn tôi nói rằng khi đang giúp việc trong văn phòng, tôi thấy cố vấn lớp đột nhiên phát bệnh. Tôi chạy ra gọi người, còn ông ta tự ngã khỏi tầng cao.
Tôi còn chưa kịp từ chối, cảnh sát Lư đã cười lạnh:
“Hiệu trưởng, tôi vẫn đang ngồi đây mà ông đã xúi giục nạn nhân sửa lời khai? Ông xem pháp luật là trò đùa sao?”
Hiệu trưởng cười gượng. Có lẽ trong lòng đang mắng cảnh sát Lư không biết điều.
Cảnh sát Lư không để ý tới ông ta, quay sang hỏi tôi:
“Cô kể chi tiết lại tình hình lúc đó.”
Tôi lược bỏ đoạn con quỷ xấu xí b/ó/p c/ổ cố vấn lớp, chỉ nói ông ta đột nhiên có hành vi bất thường.
Cảnh sát Lư nghe xong lại yêu cầu tôi kể lần thứ hai, lần thứ ba, rồi lần thứ tư…
Lần nào tôi cũng phải kể lại toàn bộ tình huống lúc ấy.
Cuối cùng, anh ta cất máy ghi âm và sổ ghi chép. Chờ lãnh đạo nhà trường rời đi, anh ta mới nhìn tôi, cười đầy ẩn ý:
“Cô Tiểu Kiều, tố chất tâm lý của cô rất tốt.”
Thừa lời.
Nếu tâm lý tôi không đủ tốt, có lẽ đêm hai năm trước đã bị dọa chết rồi.
Khi chúng tôi về đến nhà, bố vẫn đang phơi nắng trong sân. Ông mặc áo ba lỗ trắng, cứ cọ lưng qua lại trên ghế mây.
“Tiểu Kiều về rồi à… Ôi, mau lại gãi giúp bố, lưng ngứa quá!”
Tôi đi tới, vén chiếc áo ba lỗ của bố lên, đang định giúp ông gãi lưng thì đột ngột cứng người tại chỗ.
Trên lưng bố tôi hiện ra một gương mặt quỷ đỏ như m/á/u…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
