Lâm Mạch lập tức xoay người chạy ra khỏi đại sảnh. Khi đi ngang qua đây, cô đã để ý thấy hành lang chỉ có vài căn phòng, hơn nữa không hề nhìn thấy cầu thang lên xuống. Vậy nên cô nghĩ tạm thời cứ chạy xa khỏi đại sảnh trước đã…
Nhưng ý nghĩ đó lập tức tan biến ngay khi cô vừa bước chân ra khỏi đại sảnh.
Lúc này, nơi hành lang trống trải ban nãy đột nhiên hiện ra một chiếc cầu thang xoắn ốc hoa lệ, kiểu cách chỉ có thể thấy trong những bộ phim cung đình châu Âu. Trên các bậc thang chạm trổ hoa văn tinh xảo, thoạt nhìn cao đến năm sáu tầng.
Hành lang vốn chỉ có mấy gian phòng nay cũng biến thành không gian trang trí cầu kỳ, ánh đèn sáng rực, đủ loại cửa ra vào xuất hiện san sát, đến mức gần như chẳng thể nhìn thấy điểm cuối.
Chỉ do dự thoáng chốc, Lâm Mạch dứt khoát quyết định leo lên lầu.
Ngay sau lưng, Kỳ Vũ Hiên cũng đưa ra cùng một lựa chọn.
Còn những người khác thì chọn thế nào, Lâm Mạch đã không kịp để ý.
Cô vừa chạy lên đến tầng hai thì Huyết Ngẫu đã đếm đến 50.
Hành lang tầng hai vẫn dài hun hút không thấy điểm cuối, nhưng so với phong cách tinh xảo của tầng một thì có phần giản dị hơn. Lâm Mạch quyết định tiếp tục leo lên. Kỳ Vũ Hiên cũng làm giống cô.
Khi Huyết Ngẫu đếm đến 42, cả hai đã lên tới tầng ba.
Hành lang tầng ba có thể nhìn thẳng thấy cuối, số phòng ít hơn hẳn, trang trí cũng đơn giản, trông giống như những phòng khách sạn.
Lâm Mạch thoáng có chút hối hận.
Thấy Kỳ Vũ Hiên vẫn tiếp tục leo lên, cô cắn răng, rẽ vào hành lang tầng ba.
Nếu càng lên cao thì phòng càng ít, càng đơn sơ, vậy trong tình huống chưa rõ Huyết Ngẫu có năng lực siêu nhiên hay không, số phòng ở tầng ba vẫn đủ để cô chọn lựa.
Tiếng bản lề rít lên chói tai khiến óc cô như muốn nổ tung. Một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu, cái thứ quái vật kia, có thể nào nó tìm người nhờ vào khứu giác không?
Nghĩ vậy, Lâm Mạch không chui ngay vào phòng, mà điên cuồng mở liên tiếp một loạt cửa phòng khác trên tầng ba. Thế nhưng còn chưa kịp khép dần từng cái, con số đã rút xuống 18.
Cô đành vội vàng chọn một căn ở gần cuối hành lang, khép thêm mấy cánh cửa xung quanh rồi trốn vào trong.
Còn những căn đang mở toang thì chẳng kịp quan tâm nữa.
Đúng lúc này, Huyết Ngẫu đã đếm đến 15.
Cô gái vừa nãy ngồi bệt đất nôn ói sợ hãi giờ được Văn Ngạn cõng vào giấu trong một phòng thay đồ xa hoa ở tầng một. Khoảng cách từ đó đến đại sảnh không xa, nhưng thời gian đã chẳng còn bao nhiêu.
Cậu thiếu niên an bài xong cho cô gái, lại lặng lẽ bước ra, chạy về phía nhà vệ sinh công cộng được trang trí lộng lẫy gần đó.
Ai mà biết được trong một căn biệt thự xa hoa thế này lại có cả nhà vệ sinh công cộng cơ chứ?
Nhưng Văn Ngạn lo rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi, tiếng mở cửa phòng sẽ khiến Huyết Ngẫu nghe thấy, còn cửa ngăn trong nhà vệ sinh thì vốn phát ra âm thanh nhỏ hơn nhiều.
“10”
“9”
…
Người phụ nữ trung niên vừa leo đến tầng sáu, tức là tầng cao nhất, hoảng hốt khi phát hiện hành lang chỉ có ba ban công ngoài trời. Những ban công này trang hoàng tinh xảo, thậm chí còn cắm cả hương liệu thơm.
Nhưng rõ ràng bà chẳng có tâm trí nào mà thưởng thức.
“3”
“2”
“1”
Trong bóng tối, Lâm Mạch thu mình, rút từ túi quần ra chiếc điện thoại, cẩn thận bật sáng màn hình.
12:00 đúng.
Cùng lúc đó, một âm thanh trong trẻo như chuông đồng vang vọng trong tai mọi người.
[Đinh đoong…]
“Các vị, Huyết Ngẫu bắt đầu rồi đấy!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)